Trả lại anh những ngày không giông bão

24h.com.vn - 02/12/2013 15:27

Anh cần khoảng lặng để tìm chút bình yên anh đã từng đánh mất nơi em, để anh được trở về là chính anh của những ngày không giông bão.

Thật lòng anh cũng không biết phải nói với em như thế nào nữa. Em biết không, từ ngày mình xa nhau, anh không thể bình thường mỗi khi phải đối diện với em. Anh chưa bao giờ dám nhìn thẳng vào đôi mắt em như ngày xưa anh đã làm, cũng chẳng thể nói những lời nhẹ nhàng, đầy ắp những yêu thương dù biết rằng, anh lúc nào cũng yêu em và lo lắng cho em.

Em biết không, tình cảm anh dành cho em từ trước đến giờ vẫn như vậy thôi! Từ ngày xa em đến giờ, chưa một lần anh dám lãng quên bởi, anh vẫn thương và yêu em rất nhiều.

Anh không hề muốn bước tiếp vì anh biết rằng, suốt đời này anh không thể nào quên em.... Nhưng anh muốn lặng im để cho bản thân anh có một chút nghỉ ngơi giữa bộn bề lo toan, giữa ngổn ngang cảm xúc hoang mang, lạc lối và cũng là để cho anh một chút bình yên giữa những yêu – ghét, nhớ – quên, hư hư – thực thực…

Lặng im trong lúc này đơn giản với anh là bình tâm lắng nghe... Nghe bước chân thời gian đang ngày từng hối hả trôi qua, mà anh thì vô tâm lãng phí đi quá nhiều cho những cảm xúc hư hao, mơ hồ, lỗi nhịp. Nghe trong tiếng đêm ngao ngán thở dài, đồng cảm che giùm anh những giọt nước mắt khẽ lăn dài trong xót xa, tiếc nuối, trong bẽ bàng, đắng cay…

Anh đã khóc và cũng chẳng vui gì, nhưng nước mắt lúc này sao mà nhẹ tênh đến thế? Không mặn mòi vị chia ly, không đau đáu vị xa cách, không nhoi nhói vị buồn tênh như ngày mới chia tay em à.

Nước mắt là người bạn trung thành của anh từ khi em rời xa và chỉ lặng lẽ đến với anh khi màn đêm buông xuống. Nước mắt dạy anh sống giả tạo để quên một người. Nước mắt tập cho anh thói quen tìm đến nó khi anh cô đơn, trống vắng nhất. Nước mắt ôm lấy bờ mi anh, khóe mắt anh, khiến anh quên mất mình đã từng có một người tình bằng xương, bằng thịt. Đã quá mệt nhoài với cuộc sống không nơi nương náu, với hành trình độc bước của riêng mình.

Đường còn dài mà chẳng ai muốn bước đi cùng anh. Đường còn vời vợi xa mà chẳng ai thật lòng sẻ chia cùng anh những lúc anh vui, cả khi anh buồn. Mệt mỏi… ai sẽ cho anh bờ vai để dựa vào, cho anh vòng tay để dìu anh bước tiếp, cho anh tâm hồn để anh tá túc khi anh quá cô đơn, cho anh trái tim để anh nương náu trong yên bình và vượt qua những tháng ngày giông bão... Chẳng có ai cả và anh chua xót nhận ra, anh cũng chẳng cần ai nữa.

Mệt mỏi… thì anh sẽ nghỉ một chút để lấy lại sức rồi đi tiếp, lại sống tiếp với những ưu ái, ân huệ nhỏ nhoi mà cuộc đời ban cho, lại bước tiếp trên con đường kiếm tìm hạnh phúc, lại tiếp tục chia sẻ để được sẻ chia, tiếp tục quan tâm để được quan tâm, tiếp tục yêu thương để được thương yêu... rồi lại cười hài lòng với chính mình và bước tiếp vì cuộc đời còn dài, tuổi trẻ còn căng tràn… chưa cho phép anh được dừng lại, được nghỉ ngơi.

Từ ngày xa em đến giờ, chưa một lần anh dám lãng quên (Ảnh minh họa)

Nhớ hay quên, tiếp tục hay dừng lại, đối mặt hay trốn tránh, lặng im hay lên tiếng... và chắc chắn khi bình tâm trở lại anh sẽ có câu trả lời cho chính mình, sẽ đưa ra những quyết định không làm mình phải thất vọng, nuối tiếc.

Trong giây phút này đây, anh đang nghĩ về tất cả, về gia đình, công việc, bạn bè, về anh và cuối cùng anh nghĩ cho em. Ai cũng mong mình hạnh phúc với một người mình thật sự yêu thương, và nếu thật lòng yêu thương thì có quá đáng không em khi anh muốn chia sẻ thật lòng tất cả?

Lúc này cũng là lúc anh giấu em vào nơi sâu kín nhất và lặng im để biết em trong lòng anh không bao giờ bị chia sẻ cùng ai nữa… Như thế biết đâu lại là cách tốt nhất.

Lặng im trong lúc này là lúc anh thật nhất: hoang mang, lo sợ và có một chút gì đó mất niềm tin… Đơn giản anh cũng chỉ là một con người bình thường, cũng có sai lầm, cũng có những phút vô tư làm người khác buồn và bị tổn thương nhưng quan trọng nhất, anh đã biết bước qua, đạp trên dư luận, gạt đi nỗi đau và nước mắt, để chạy đi tìm tình yêu của anh. Vì anh biết có làm bất cứ điều gì đi chăng nữa, cũng không thể thay đổi được những kết quả đã mặc nhiên như thế, những kết quả mà em mong muốn như thế!

Anh cần khoảng lặng để tìm chút bình yên, một chút tin yêu anh đã đánh mất nơi em và đủ để anh trở về là chính anh của những ngày không giông bão, không biết khổ đau… để cuối cùng anh cũng chỉ là anh của ngày ấy: "Lúng túng… vụng về… đánh mất một tình yêu".

Xem thêm các bài viết liên quan:

Thủ khoa điển trai viết sách gỡ rối tình yêu

Tình yêu ngọt ngào của 9X chuyển giới

Cam phận... làm kẻ thứ ba

Kẻ thứ ba khờ dại


Tin mới