Tôi có nên nói chuyện này ra không?

ANTGCT - 

Kính thưa các anh, các chị trong Ban Biên tập! Gia đình tôi có một ẩn ức khá đau khổ. Tôi là người cuối cùng phải giữ bí mật này, nhưng tôi thấy quá nặng nề và mệt mỏi. Giữ một bí mật của người thân trong quá khứ, rồi hằng ngày, hằng giờ phải tụng kinh sám hối tạ tội vì lầm lỗi của gia đình mình, của những bậc tiền nhân trước điều đó với tôi thật là một việc vạn bất đắc dĩ mà tôi chỉ muốn tống khứ ra khỏi cuộc sống của tôi, gia đình tôi mà thôi.

Tôi có nên kể ra câu chuyện này không, là cả một vấn đề lớn, kéo dằng dặc trong chuỗi ngày giằng xé giữa nên và không nên. Không biết khi mình kể ra thì rồi hậu họa sẽ đi đến đâu. Nhưng nếu không kể ra, không chia sẻ với ai đó, không lẽ tôi phải mang bí mật này như một cái án chung thân cho suốt cuộc đời mình.

Không, tôi không đủ sức để làm điều đó. Không đủ sức. Tôi chỉ thương mẹ tôi, bà suốt một đời vất vả vì chồng, vì con, suốt một đời phải gánh thêm một nỗi đau của chồng mà may ra chỉ đến khi chết bà mới thoát món nợ trần ai này. Tôi không muốn mình rồi cũng giống như mẹ, ngậm đắng nuốt cay một đời.

Tôi muốn nói ra để được nhẹ lòng, vì tôi không có lỗi. Lỗi của ai người ấy chịu và cha tôi đã phải trả giá cho tội lỗi ấy suốt cả cuộc đời của ông rồi, quá dài và quá đủ cho sai lầm của ông ấy. Mẹ tôi và tôi không có lỗi gì nên không thể cứ chịu đựng bi kịch của một người thân đã quá cố.

Bởi thế mà tôi quyết định kể ra câu chuyện của gia đình mình với mong muốn quý báo cho tôi một lời khuyên tôi nên làm thế nào trước bí mật tội lỗi của gia đình mình. Bi kịch xảy ra khá lâu, phải dễ chừng 30 năm về trước. Ngày ấy bố tôi là bộ đội phục viên về quê. Cha tôi nguyên là lính đặc công ở chiến trường B, có thời gian chiến đấu trong chiến trường B tới 7 năm nên sau khi hòa bình lập lại, cha được chuyển tiếp vào quân đội.

Nhưng do hoàn cảnh gia đình neo đơn, cha là con một vì chú đã hy sinh trong thành cổ Quảng Trị nên ông nội dứt khoát gọi cha về quê chứ không cho đi tham gia tiếp ở trong quân ngũ nữa. Khi cha phục viên về quê thì tôi và thằng em kế mẹ đẻ trước khi cha nhập ngũ cũng đã lớn ở lứa tuổi thiếu niên, suốt ngày tập trận giả, đánh trận giả cùng bạn bè. Cha về, mẹ sinh thêm được 3 em nữa.

Cuộc sống ngày đó tuy nghèo khổ, đói ăn nhưng thật đầm ấm, hạnh phúc. Cha được cử làm Xã đội trưởng, kiêm thêm công tác bảo vệ an ninh trật tự của xã. Cuộc sống của một làng quê ven chiến tuyến Nam - Bắc sau khi hòa bình lập lại không mấy bình yên vì kẻ địch vẫn còn ngấp nghé rình mò để phá hoại. Người dân sau chiến tranh, vừa phải làm việc để hàn gắn những vết thương chiến tranh, xóa đói, giảm nghèo, vừa phải luôn luôn đề cao cảnh giác kẻ địch.

Suốt cả tuổi ấu thơ của tôi gắn bó với những buổi tối đi tuần tra của cha cùng với anh em dân quân xã, và gắn bó với chiếc loa phát thanh của xã, sáng nào, tối nào cũng phát sóng bài hát "Xa khơi", "Câu hò bên bến Hiền Lương". "Bài ca hy vọng" v.v và những bản tin nói về kẻ địch vẫn ngày đêm âm mưu phá hoại, bà con nhân dân hết sức cảnh giác, có thông tin gì nghi ngờ hay phát hiện ra ai là Việt gian, là tay sai cho địch, ngay lập tức phải báo cáo lên xã để tiến hành điều tra làm rõ.

Ngày ấy, mọi thông tin chính trị, văn hóa, kinh tế của đất nước được cập nhật qua chiếc loa phóng thanh của xã. Mỗi sáng người dân thức dậy đã có thói quen ngóng loa phát thanh. Ngày nào loa bị hỏng, hay vì trục trặc kỹ thuật mà chưa phát sóng được bản tin của Đài Tiếng nói Việt Nam và bản tin của xã là ngày đó cả xã buồn thiu, cuộc sống có phần tẻ nhạt trông thấy, như thiếu thốn một món ăn tinh thần quen thuộc và quan trọng đến nỗi không thể thay thế hay thiếu vắng được. Chiếc loa phóng thanh xã đã trở thành biểu tượng của đời sống văn hóa làng xã nơi quê tôi. Mọi trạng thái tình cảm vui buồn, hoan hỉ đều xuất phát một phần từ thông tin mà chiếc loa phóng thanh mang lại.

Tôi là con trai cả trong nhà, dịp nghỉ hè, tôi thường được cha cho đi theo mỗi tối tuần tra bảo vệ an ninh trật tự, hay tham gia cùng với cha đi đắp đập, đào mương, kè bờ trong các công trình thủy lợi của xã vào những dịp lao động công ích. Hầu như mọi hoạt động nghề nghiệp của một Xã đội trưởng cha đều cho con trai cả tham gia như muốn dạy dỗ tôi sau này lớn lên sẽ thành người có ích cho xã hội.

Cuộc sống của gia đình tôi thật đầm ấm và hạnh phúc nơi làng quê nghèo miền Trung, dưới sự bao bọc vững chãi đầy tự tin và cũng đầy ấm áp bao dung của một người đàn ông từng vào sinh ra tử như cha tôi. Cha tôi được bà con nhân dân tin tưởng, kính trọng. Nhất cử nhất động gì từ trong cuộc sống riêng tư của mỗi gia đình hay việc chung của xã, cha tôi đều được hỏi ý kiến. Những góp ý của cha tôi bao giờ cũng được đặt lên hàng đầu để mọi người theo đó mà hành động, ứng xử cho phù hợp với bản thân.

Cuộc sống cứ thế bình thản trôi đi. Cho đến một đêm định mệnh. Đêm ấy, tốp dân quân đi tuần tra đã bắt được một tên Việt gian phản động khi đang loay hoay trèo lên cây đa cổ thụ ở đầu làng gỡ chiếc loa phóng thanh của phường cùng với việc hắn đã cắt dở được toàn bộ phần dây điện từ loa phóng thanh dẫn về trụ sở ủy ban nhân dân xã đang quấn thành một vòng to sụ quàng quanh người.

Tốp dân quân xã đi tuần tra hôm ấy chỉ có 3 người, cha tôi là Xã đội trưởng. Khi giải tên trộm về nhà kho hợp tác xã để giam và hỏi cung thì hai đội viên đi cùng nhận ra kẻ cắp phản động này chính là thằng Hoánh, một trong những kẻ đào ngũ được bên Sở Chỉ huy Quân sự huyện gửi thông báo hẳn hoi về tận xã.

Thằng Hoánh đi bộ đội từ năm 1972, được 2 năm, Hoánh bỏ chạy khỏi quân ngũ và trong đêm hắn mò về trốn trong buồng vợ. Mẹ Hoánh thấy con trai trốn về thì ngay lập tức đi báo cáo với ủy ban xã. Ngay sáng hôm sau, bên xã cử người đến động viên Hoánh trở lại quân ngũ. Hoánh ở nhà được 1 ngày, làng trên xóm dưới xôn xao chuyện Hoánh đào ngũ, chịu không được lời ong tiếng ve, Hoánh khoác ba lô trở lại chiến trường.

Nhưng sau khi đi, ủy ban xã nhận được giấy thông báo từ đơn vị của Hoánh chính thức thông báo Hoánh đã tự ý rời khỏi quân ngũ không có lý do. Hòa bình lập lại, vợ Hoánh và mẹ Hoánh cũng không thấy Hoánh trở về nhà. Hoánh đi biệt tích tới chừng ba năm nữa, mới đây hắn mới đột ngột trở về, tóc tai dài như dân thổ phỉ.

Trong xã, cha tôi đã năm lần bảy lượt mời Hoánh lên trụ sở ủy ban làm việc để khai báo quá trình mất tích đi đâu làm gì của Hoánh nhưng Hoánh cứ lần lữa không chịu lên. Đùng một cái đêm nay, Hoánh trở thành thủ phạm trong một vụ trộm cắp động trời. Mà đây đơn thuần không phải là một vụ ăn cắp bình thường mà là một vụ phá hoại chủ nghĩa xã hội.

Chiếc loa phóng thanh của xã là biểu tượng của cuộc sống ấm no, hòa bình, là đời sống văn hóa dân trí của xã, ấy vậy mà Hoánh dám ăn trộm loa, cắt luôn cả cuộn dây điện dài cả nghìn mét. Hành động này là hành động phá hoại chủ nghĩa xã hội chứ còn gì nữa. Chắc chắn phải giải thằng phản động này lên huyện, lên tỉnh để điều tra cho ra nhẽ.

Đêm ấy, 3h sáng, cha tôi cùng hai bác đội viên giải Hoánh về nhà kho hợp tác xã. Trong lúc hai bác ấy về nhà kiếm ít rượu và khoai lang luộc mang ra để ăn cho ấm bụng, đồng thời mừng cả ba đêm nay đã lập được một công lớn là bắt được tên ăn cắp phản động thì một mình cha tôi ở lại nhà kho cùng tên Hoánh và làm công tác điều tra hỏi cung ban đầu.

Không biết có phải trời xui đất khiến, hay vì một lý do nào đó thì không biết, nhưng khi hai đội viên kia hí hửng mang rượu và cà muối mặn cùng rổ khoai lang lên thì thấy cha tôi ngồi gục mặt trong một góc bàn, còn dưới đất, Hoánh nằm sóng soài, mắt trợn ngược. Hoánh đã chết. Mọi người chưa hết bàng hoàng trước cảnh tượng quá bất ngờ này thì cha tôi đã chùng giọng xuống thú tội với hai đồng nghiệp.

"Tôi lỡ tay đánh chết thằng Hoánh rồi. Mẹ nó, tôi chỉ xô nó có một cái thôi mà thằng này như người giấy, nó ngã bổ chửng ra sàn nhà, mắt trợn ngược, người giật giật. Tôi tưởng hắn làm bộ, tôi ngồi yên đợi hắn ngồi dậy thì thấy nó ú ớ mấy tiếng rồi nằm lặng ngắt, tròng mắt thôi không đảo qua đảo lại nữa. Tôi giật mình cúi xuống xem hắn còn thở nữa không thì không thấy hắn thở nữa. Khốn nạn thật, đã kịp đánh đập gì đâu, mới xô một cái mà đã lăn quay ra chết".

Nói rồi cha tôi thở dài đánh sượt. Tất cả lặng ngắt hồi lâu, cha tôi lên tiếng: "Thôi các đồng chí đi báo Công an xã đi, tôi lỡ tay đánh chết người thì coi như tội của tôi. Việc ai làm người ấy chịu. Cái số tôi nó đen đủi, vào sinh ra tử không chết, cuối cùng lại chết bởi cái thằng Hoánh đào ngũ này. Thôi, hai đồng chí còng tay tôi lại đi rồi kêu người đến lập biên bản". Nói đến đấy rồi cha tôi khóc nức lên, hai vai rung bần bật.

Ngay trong đêm ấy, đến rạng sáng, đầy đủ Công an xã, và các ban bệ trong chính quyền xã có mặt lập biên bản và làm các thủ tục cần thiết. Hai đồng nghiệp của cha tôi đêm ấy đã dứt khoát không cho phép cha tôi thú nhận tội vô tình đánh chết người. Biên bản được lập ra, nguyên nhân gây chết người của thằng Hoánh là trong lúc ăn cắp loa phóng thanh đã bị điện giật chết.

Hai xã đội viên cùng trực với cha tôi bắt thằng Hoánh đêm ấy đã thuyết phục cha tôi rằng, đằng nào người chết thì cũng đã chết rồi, hơn nữa người chết lại là một tên trộm, một kẻ đào ngũ, không xứng đáng để cha tôi phải hy sinh cả cuộc đời của mình, tương lai tốt đẹp của mình vì một kẻ không xứng đáng. Với lại mọi việc xảy ra chẳng qua là không may mà thôi, chứ có phải cha tôi dùng nhục hình để đánh đập tra tấn Hoánh tới chết đâu.

Số của Hoánh chỉ đến vậy, chẵng qua cha tôi chỉ là một tác nhân tình cờ đẩy nhanh cái kết cục bi thảm của Hoánh. Nếu bây giờ cha tôi thú tội, Công an sẽ điều tra, việc để xảy ra chết người trong lúc thi hành nhiệm vụ dù là với nguyên nhân khách quan hay chủ quan đi chăng nữa, cha tôi cũng không thể thoát khỏi án tù, nhẹ thì dăm năm, nặng thì vài chục năm.

Nếu cha tôi mà đi tù thì quá khứ vinh quang của cha bị bôi bẩn, là nỗi nhục cho gia đình, vợ con, dòng họ, ông bà nội sẽ không sống nổi, vợ con không thể ngẩng mặt lên được nữa. Rồi mai này các con lớn lên, lý lịch sẽ bị bôi đen bởi quá khứ lỡ làng của cha. Cái chết của một tên đào ngũ, một kẻ cắp, kẻ phá hoại như Hoánh không đáng để cha tôi phải hủy hoại cả cuộc đời lương thiện của mình.

Trong lúc hoảng loạn và hoang mang đến cực độ, cha tôi đã thuận theo tất cả những sự sắp đặt của 2 đồng nghiệp trong đêm hôm ấy. (còn nữa)

Vũ Minh - thị xã Vĩnh Linh

Lời BBT

Đúng là tai họa đến một cách bất ngờ và làm thay đổi toàn bộ cuộc sống, số phận của những người trong cuộc. Cổ nhân xưa có câu: "Họa vô đơn chí" quả là không sai trong trường hợp của gia đình anh, của cha anh. Thật ra, cái chết của Hoánh chỉ là một việc không may, nhưng kéo theo phía sau sự việc không may ấy là bao phiền lụy, bao oan nghiệt mà những người còn lại phải ngày ngày trả giá bằng chính cuộc sống của họ.

Cái chết của Hoánh vì bị điện giật liệu có thuyết phục được gia đình Hoánh không? Người cha trong câu chuyện trên liệu có mất hết tất cả khi điều tra ra sự thật? Mọi người sẽ ứng xử với nhau ra sao sau nỗi mất mát ấy? Câu chuyện của anh Vũ Minh còn dài, còn nhiều tình tiết éo le và phức tạp. Mời quý độc giả theo dõi tiếp những phần sau của câu chuyện trên các số báo của ANTG Giữa tháng,

Cuối tháng. Nguyện vọng của anh Vũ Minh là sau khi câu chuyện anh gửi đến Ban biên tập, nếu được đăng tải lên báo, anh Vũ Minh mong nhận được hồi âm cũng như lời khuyên của độc giả đối với trường hợp của gia đình anh. Mọi góp ý xin gửi về email anninhthegioicuoithang@gmail.com

Tin mới