Trong tâm trí của tôi, anh như một điểm tựa vững chắc, là một chỗ dựa tinh thần duy nhất giúp tôi vượt qua những ngày tháng không có người thân bên cạnh. Tất cả những lúc tôi cần, anh đều có mặt, anh rất đúng hẹn mặc dù lúc đó là 1 giờ sáng, 2 giờ sáng, 3 giờ sáng hay là nắng, mưa, gió bão... Những điều đó đã hình thành như một thói quen. Đi đâu, làm gì tôi đều cần anh và có anh bên cạnh. Nhưng hôm nay, đúng vào thời điểm tôi lâm vào hoàn cảnh nguy hiểm nhất và cần anh nhất thì anh lại từ chối và không có mặt. Nhà tôi có trộm vào lúc 1 giờ sáng. Trong khi đó nhà tôi đang ở chỉ có ba người con gái. Trong lúc hoảng sợ, như một thói quen, tôi cầm máy gọi cho anh nhưng lại nhận từ anh lời từ chối" làm sao giờ này anh đến được". Tôi hoàn toàn thất vọng, tay chân tôi rụng rời. Tôi rất sợ hãi và hình như đã vừa bị mất đi một cái gì đó quý báu. Tôi nghĩ tôi đã mất anh và không cần anh nữa vì anh không yêu tôi, không quan tâm đến sự sống chết và nguy hiểm của tôi.
Thế rồi nhà tôi cũng được một người bạn của cô bé cùng phòng đến cứu. Chỉ trong vòng 5 phút, anh bạn ấy đã có mặt nhưng khi chúng tôi nhờ anh ấy ngủ lại cho đỡ sợ thì anh ấy ngại vì một mình con trai. Thế là tôi phải cố nén giận hờn để nhờ anh một lần nữa đến nhà tôi "nếu có đến thì anh đến kiểm tra trộm rồi về liền". Tôi lại thêm một lần thất vọng. Tôi đã thức trắng cả đêm vì sợ, vì buồn.... Tôi đã nhắn cho anh một câu để kết thúc mọi thứ "Có những lúc như hôm nay mới biết được ai tốt, ai xấu, ai thương yêu và lo lắng cho mình thật sự". Thế rồi tôi lại nhận từ anh những lời trách móc "em là người không biết suy nghĩ, em là người chỉ biết quan tâm đến bản thân mình, không biết quan tâm đến người khác. Hãy cút đi, biến đi, anh không muốn nhìn mặt em nữa". Với anh, tôi đã kết thúc thật rồi đó vì tôi nghĩ anh chỉ ở bên cạnh và giúp đỡ tôi trong những việc đơn giản như: chở đi mua quần áo, mua điện thoại mua hoa và trong những lúc 1 giờ, 2 giờ sáng là những lúc cãi nhau hoặc muốn chia tay nhau..... Còn những lúc nguy hiểm đến tính mạng của tôi và cả anh nữa thì anh từ chối. Tôi không biết mình làm đúng hay sai. Tôi rất cần một lời khuyên.
Quế Chi