>> Đừng chủ quan
>> Tôi đã ngoại tình như thế
>> Nghẹn...
>> Tôi hối hận
>> Sao lại bất công với phụ nữ?
>> Đâu rồi chữ hạnh?
>> “Ăn vụng” rất ngon!
>> Ngon, nhưng... đắng!
>> Hãy yêu thương trước đã
>> Chớ dại!
>> Chồng vắng nhà
>> Vì đâu?
>> Hậu quả khôn lường
Dù một lòng một dạ với chồng nhưng bằng sự tinh tế của người phụ nữ, tôi đau đớn nhận ra chồng tôi không còn yêu thương mình như trước. Nhờ thám tử theo dõi, tôi biết anh đã có “cơ sở” hai ở ngay trong thành phố. Đau lòng hơn, anh còn có con với người ta, trong khi tôi khao khát có con biết bao thì anh lại bảo “Hãy cho anh thời gian, anh muốn kiếm thật nhiều tiền rồi mở công ty. Khi đó, anh mới có thời gian gần gũi, chăm sóc mẹ con em”. Tôi từng thơ ngây tin đó là sự thật để rồi choáng váng khi nhìn thấy cảnh chồng mình đưa một người phụ nữ khác đi đón con ở một nhà trẻ gần đó. Gạt bỏ tự ái, tôi tìm mọi cách để kéo chồng về với mình. Đổi lại, anh càng ngày càng hờ hững và xa lánh tôi. Anh tra tấn tôi bằng sự im lặng đến ngột ngạt. Tôi không dám đối mặt với ý nghĩ mình sẽ ly hôn bởi tôi quá yêu anh và bố mẹ tôi rất hãnh diện vì cuộc hôn nhân của con gái mình. Tôi không muốn cha mẹ thất vọng vì sự đổ vỡ hạnh phúc của tôi.
Trong một khoảng thời gian dài, tôi không thể tập trung để làm một việc gì, thậm chí phải xin nghỉ không lương ở công ty để gặm nhấm nỗi đau và tự dằn vặt mình. Sống trong tâm trạng chới với đó, tôi đã ngã vào vòng tay của một người đã từng theo đuổi tôi trước khi tôi lập gia đình. Tôi cứ ngỡ “ăn vụng” thì sẽ rũ bỏ được những đau đớn, mệt mỏi của cuộc hôn nhân thất bại. Tuy nhiên, không những tôi không thể vui vẻ với người tình và giữ được gia đình, dù chỉ là vỏ bọc; mà còn cảm thấy thương hại bản thân vì mình không có được một tình yêu đích thực. Bên cạnh người tình, tôi luôn dằn vặt vì mình đang làm một điều tội lỗi; còn ở nhà tôi lại thổn thức đợi chờ từng bước chân của chồng.
Đau khổ và bất hạnh như thế nhưng tôi không đủ dũng khí để chấm dứt cuộc hôn nhân nghiệt ngã của mình. Vì thế, tôi đã chọn cho mình một phương án “sống chung”, chờ đợi một ngày nào đó, chồng tôi sẽ “chùn chân mỏi gối” quay về với tôi.
HOÀNG LAN