Năm 2013 là năm bản lề của kế hoạch 5 năm nên cần có sự phân tích, đánh giá khách quan một cách có đầy đủ, đúng mức những căn cứ khoa học và thực tiễn. Thế nhưng báo cáo về tình hình kinh tế - xã hội (và cả báo cáo tài chính) của Chính phủ đã bị trói buộc trong khuôn mẫu của các báo cáo truyền thống, áp dụng từ hàng chục năm nay nên, trong chừng mực nhất định, không nêu bật được những tồn tại yếu kém, những nguy cơ tiềm ẩn đằng sau những thành tựu đã đạt được. Vì giới hạn trong một bài góp ý ngắn gọn, xin được đề cập đến nguy cơ tiềm ẩn trong lĩnh vực tài chính Việt nam. Đây là một lĩnh vực mà nhiều chuyên gia rất quan tâm và tỏ thái độ lo lắng và bất bình vì các số liệu chính thức mà Chính phủ cung cấp (chủ yếu là các con số về các loại nợ) không nhất quán với việc khảo sát, đánh giá thực trạng của các chuyên gia và với số liệu của các tổ chức tài chính nước ngoài. Chính vì thế nên không thể xác định được giải pháp có hiệu lực và hiệu quả để loại bỏ nguyên nhân dẫn đến nguy cơ tiềm ẩn (và cả nguy cơ công khai) trong lĩnh vực tài chính.