Thư gửi chồng!

24h.com.vn - 13/11/2010 00:03

Thu gui chong!

(24h) - Em chỉ muốn dù xa nhau chúng ta cũng nên biết về cuộc sống, về cảm xúc của người từng vai kề má ấp đã trải qua, để có thể tha thứ cho nhau và cũng để nhận phần lỗi về mình

Sau khi đọc bài "Thư gửi vợ", chúng tôi đã nhận được rất nhiều ý kiến của độc giả. Và sau đây, chúng tôi xin trích một lá thư của một người phụ nữ gửi cho "người chồng" trong bài viết, cũng như người chồng tương lai của mình.

Anh à, hôm nay em đọc một bức thư của chồng gửi cho vợ từ một người đàn ông xa lạ. Em như ngậm lấy từng chữ để khỏi bật lên tiếng khóc và khi em đang cố tưởng tượng nếu như anh cũng chia sẻ và bộc bạch được như thế, để em được nghe về ý kiến của anh, cảm nhận về cuộc sống gia đình, anh cần em và em cũng rất cần anh, thì chúng ta cũng không phải là một mối lương duyên, vợ chồng nhờ nhờ nhạt nhạt như thế.

Em thích cách kể lể của người chồng nọ về người vợ sau bao năm chung sống của mình, em cũng thích cách bộc lộ của họ về sự cám dỗ, dễ dàng sa ngã khi thấy một cô bé giúp việc chăm chút may đồ theo yêu cầu, em khâm phục hơn vì ở xa nhau, lẽ ra người vợ đơn chiếc kia được bù đắp thì lại là sự so sánh thiệt hơn, sự đòi hỏi cần mẫn đảm đang vừa việc nhà vừa việc công sở… Và em muốn nói rằng, nếu như anh yêu em, anh có can đảm viết như thế, viết về những câu chuyện xưa, kỉ niệm cũ dù tốt xấu, buồn vui... nhưng dù sao cũng để vợ chồng mình cùng nhau tháo gỡ và điều chỉnh thì có lẽ chúng ta đâu có cảnh mỗi ngày một xa.

Em thèm có anh ở bên cạnh để xoa dịu nỗi cô đơn (Ảnh minh họa)

Vợ chồng là thế, đến chén bát cũng còn xô lệch thì hai kẻ yêu nhưng sống xa cách như ta thì điều đó có gì là lạ? Anh có thể nói, anh thèm một bữa cơm ngon do chính tay vợ nấu, thèm một lần được ăn bát mì tôm úp sẵn em đã dậy sớm hơn để chuẩn bị khi anh còn ngon giấc? Có khi nào anh tự hỏi, vợ anh, em cũng muốn được tay trong tay với chồng, con đi vào một nhà hàng quán ăn, ríu rít chuyện trò… và để em tự hào khi những người bên cạnh nhìn lên và ao ước giống gia đình mình: vợ đẹp, con khôn và anh chồng tài hoa nhỉ?

Em cũng muốn xức nước hoa, chưng diện vài bộ áo quần mua sẵn chỉ đợi dịp anh về tung tăng dạo phố. Anh sẽ nói gì? “Em thật đẹp”… hay em muốn anh đưa mẹ con em dạo vài vòng để thiên hạ thôi không thắc mắc về sự đơn lẻ của em? “Ồ,hóa ra cô ấy có chồng”... em đỡ tủi hờn và đỡ phải né tránh những câu nói mát mẻ hay những ánh mắt coi khinh nhầm tưởng...

Anh thử nghĩ, vợ xa chồng, đàn bà thiếu sự chăm sóc, che chở của đàn ông họ rất mệt mỏi, cũng như em sau tan sở chỉ lặng lẽ ra về không người chờ đợi, chỉ vội vã đón con, ăn qua quýt vài thứ lặt vặt dằn bụng để tiếp tục với những công việc nhà, đâu phải khi anh về là sẽ thấy cô giúp việc hay một người thân đang chăm lo cho cả mẹ và con?

Khi em cũng đau bệnh, em gặp những va chạm rất đời thường nhưng phụ nữ như em dù cố gắng tỏ ra mạnh mẽ cũng chỉ là đàn bà và không thể đương đầu nhiều thứ. Khi đó em khóc, anh có nghe thấy không? Hay em để anh yên tâm mạnh khỏe lo chu toàn việc thăng tiến để khi nhìn lại gia đình, anh tự cảm thấy mình xứng đáng nhận nhiều hơn thế? Còn em, khoảng trống và sự mòn mỏi chờ trông, chấp nhận khó khăn mỗi khi thiếu vắng chồng thì ai sẽ cho em nhận những gì xứng đáng?

Anh có hạnh phúc không nếu anh không còn là chồng của em nữa? (Ảnh minh họa)

Anh à! Nếu như anh chẳng là bố của con em, chẳng là người em yêu duy nhất đến lúc này thì có lẽ em cũng không đặt lại câu hỏi và liệt kê tương tự người đàn ông nọ. Em chỉ muốn dù xa nhau chúng ta cũng nên biết về cuộc sống, về cảm xúc của người từng vai kề má ấp đã trải qua, để có thể tha thứ cho nhau và cũng để nhận phần lỗi về mình, những trách nhiệm vô tình không biết để điều chỉnh, những tình cảm chân thật sâu sắc đã không tự tin bày tỏ…và cũng để khi chia tay, ta không trách cứ, không oán hờn, càng không để ta nuối tiếc thêm vì có lẽ khi mà giữa hai ta chưa có người thứ ba xuất hiện thì công bằng mà nói, chúng ta rất bình tĩnh, rất thẳng thắn hiểu ra... “Ừ, ta xa nhau đơn giản vì không hợp”.

Em có khóc hay không? Có chứ! Có đau đớn không? Tất nhiên anh ạ! Có cảm thấy mất mát và hụt hẫng không? Luôn luôn là như vậy… khi mà em không còn bàn tay để nắm, không còn bờ vai để dựa, em sẽ đuối sức vì bao năm rồi, em cứ lặng lẽ, cô đơn… nhưng có anh là mục đích để yêu thương và chờ đợi, còn bây giờ em chỉ có cái bóng nhạt nhòa trên tường kia để hỏi: anh có hạnh phúc không nếu anh không còn là chồng, là cha của con em nữa?

Để chia sẻ trực tiếp cùng tư vấn viên, hãy gọi đến số 1900 57 15 43, chúng tôi luôn lắng nghe bạn 24/7.

TAGS: Thư tình, thư gửi vợ, thư gửi chồng, hạnh phúc gia đình, chuyện chồng vợ

Wetcat (24H.COM.VN)

Tin mới