“Thiên đường tình ái” chôn vùi tội ác người tình của vợ bé Nguyễn Văn Thiệu

Phunutoday.vn - 

“Thien duong tinh ai” chon vui toi ac nguoi tinh cua vo be Nguyen Van Thieu

(Phunutoday) - Trở lại với bối cảnh miền Nam những năm đầu giải phóng, tình hình chính trị, an ninh xã hội vô cùng phức tạp. Nền kinh tế sau chiến tranh rơi vào hoàn cảnh khó khăn, lạc hậu và sa sút mọi mặt khi vừa phải đương đầu với thù trong, giặc ngoài. Tàn dư chế độ cũ để lại quá nhiều thứ cần phải giải quyết, vết thương chiến tranh chưa lành lại tứa máu vì chiến tranh biên giới phía Bắc, Tây Nam.

Làn sóng Hoa kiều hồi hương, làn sóng vượt biên rầm rộ khiến cho tình hình an ninh, trật tự xã hội thêm căng thẳng. Trên lĩnh vực văn hóa, nghệ thuật, mọi người còn nhớ như in hình ảnh người nghệ sĩ tài sắc cải lương Thanh Nga và gia đình bị ám sát ngã gục trên sân khấu với hai vai diễn rất thành công về Trưng Trắc (Tiếng trống Mê Linh) và Dương Vân Nga (trong vở Thái Hậu Dương Vân Nga).

Dọc theo bờ biển duyên hải miền Trung, miền Nam, từ Qui Nhơn, Đại Lãnh, Nha Trang, Mũi Né (Phan Thiết), Long Hải (Bà Rịa - Vũng Tàu), Cần Giờ (TPHCM), Tân Thành (Gò Công - Tiền Giang), Bình Đại, Thạnh Phú (Bến Tre), Ba Động, Duyên Hải (Trà Vinh), Vĩnh Châu (Sóc Trăng), Nhà Mát (Bạc Liêu), Năm Căn (Cà Mau) đến Rạch Giá, Hà Tiên (Kiên Giang) lúc nào cũng có sẵn người chực chờ trên các tàu đánh cá, lén lút ra khơi trong đêm, bỏ gia đình, quê hương và tổ quốc ra đi, để vượt biên sang Thái Lan, Philippines, Singapore, Malaysia… tìm kiếm thiên đường trên đất Mỹ và tạo sự sống ích kỷ cho riêng mình theo lời xúi giục của bọn phản động và các thế lực thù địch.

Trong bối cảnh đất nước phức tạp, nhiều khó khăn như thế, ngay sau ngày hòa bình, độc lập thống nhất Tổ quốc, đã có một vài cán bộ biến chất, tha hóa dẫn đến phản bội Tổ quốc, phản bội cách mạng, phản bội nhân dân. Trường hợp như Nguyễn Hữu Giộc (còn có tên gọi khác là Mười Vân, Mười Giộc, Nguyễn Hoàng Vân) - nguyên là Giám đốc Công an tỉnh Đồng Nai là một điển hình cho tội ác này.

Đặc biệt nghiêm trọng khi chính Mười Vân trở thành tình nhân của ả gián điệp đội lốt hồ ly tinh có tên Cyrnos Kim Anh - là vợ bé của Tổng thống tay sai Nguyễn Văn Thiệu, cùng nhau gây ra nhiều tội ác, tổ chức đường dây vượt biên qui mô lớn, với hàng trăm, hàng ngàn chuyến đưa người vượt biên, thu lời vô số tiền bạc, đá quý và hơn nửa tấn vàng. Mười Vân đã cùng “bóng hồng dinh Độc Lập” Cyrnos Kim Anh dày công thực hiện âm mưu hãm hại nhiều cán bộ cao cấp và kết thúc bằng kế hoạch cùng nhau vượt biên sang Mỹ để sống trong “thiên đường tình ái”.

Thế nhưng, trong cuộc chơi nghiệt ngã này, nàng vợ bé của Nguyễn Văn Thiệu đã cao tay và chiến thắng, còn Mười Vân phải trả giá cho tội ác bằng chính mạng sống của mình.

Nguyễn Hữu Giộc (Mười Vân) với bản cáo trạng tội ác dày cộm không ai phát hiện

Một cán bộ ngành công an từng là cấp trên của Nguyễn Hữu Giộc là người cùng quê hương Long Định, Cần Đước, Long An, từng bị Mười Giộc vu cáo, hãm hại bất thành đã ngậm ngùi tiếc rẻ: “Nếu không nhúng tay vào tội ác tày trời, thì cậu ấy là một con người rất giỏi giang, bản lĩnh. Gia đình, dòng họ của Nguyễn Hữu Giộc không có ai là người độc ác, tàn bạo như cậu ta. Họ là những nông dân hiền lành, chất phác…”.

Nguyễn Hữu Giộc là con trai ông Nguyễn Văn Nài (Chín Nài) nhà gần sông Rạch Chanh, ấp Long Kim, xã Long Định, huyện Cần Đước, tỉnh Long An. Gia đình ông Chín có vài ba mẫu ruộng, quanh năm quần quật vẫn không chút dư dả. Ông Chín tậu thêm một chiếc ghe nhỏ, chở chiếu dệt tại Long Định ngược sông Vàm Cỏ Đông lên bán ở vùng Gò Dầu, Trảng Bàng, Tây Ninh những khi xong việc ruộng đồng, rồi ông mua hàng nông sản về Long Định, Cần Đước bán lại kiếm lời.

Khoảng năm 1948, Nguyễn Hữu Giộc gia nhập đơn vị Công an huyện Cần Đước, lúc bấy giờ đơn vị đóng quân tại xã Long Định. Do tình hình khó khăn, phức tạp của những năm 1948-1949, nên Công an huyện chia thành hai khu A và khu B. Ông Tr.V.T. –Trưởng Công an huyện Cần Đước phụ trách khu A, còn Nguyễn Hữu Giộc - Phó Công an huyện phụ trách khu B bao gồm cả khu vực Cần Giờ, Cần Giuộc ngày nay.

Năm 1950, Nguyễn Hữu Giộc đề xuất, xin lệnh cấp trên để phá vụ án gọi là “Đại Việt quốc dân Đảng” tại xã Lý Nhơn (Rừng Sác). Bất chấp sự thật đúng sai, Mười Giộc cho bắt giam Nguyễn Anh Trấn - người cầm đầu và mấy mươi người khác. Ông Trấn là người may mắn còn sống sót đến giờ.

Thật ra đây là nhóm cán bộ, chiến sĩ thường xuyên tụ tập ăn nhậu, bàn tán chuyện chính trị xã hội theo kiểu giang hồ Bảy Viễn. Họ không hề có tổ chức phản động chống lại chính quyền Việt Minh gì, sống ở vùng sông nước, hẻo lánh dưới sông cá sấu lúc nhúc, trên rừng cọp beo gầm thét, đời sống lục lâm thảo khấu khiến họ tựa vào nhau, liên kết bè đảng như kiểu Lương Sơn Bạc.

Trong số này có anh Nguyễn Văn Thiết - Huyện đội phó bị Mười Giộc bắt giam và bị tra tấn đến chết. Sau đó, Nguyễn Hữu Giộc lập báo cáo láo lên Huyện ủy nói anh Thiết tự tử trong trại giam và lập bản báo cáo tội trạng của “Đại Việt quốc dân Đảng” lừa bịp cấp trên.

Trong hoàn cảnh chiến tranh, hoạt động bán công khai, không ai có thời gian để thẩm định, xác minh thực hư vụ việc xảy ra tại khu vực heo hút, xa xôi như Rừng Sác - Cần Giờ. Chính hoàn cảnh khó khăn chung ấy đã tạo ra kẽ hở cho những kẻ xấu lợi dụng quyền hạn tác oai, tác quái thiên hạ.

Dù ai đó biết không phải là sự thật, là oan sai nhưng đành im lặng, nếu lên tiếng sợ bị liên lụy đến tính mạng. Do vậy mà mọi việc rơi vào im lặng, nỗi căm hờn, uất ức trong những gia đình bị oan sai dâng trào đến tận trời xanh.

Cũng tại đây, trong thời gian làm Phó Công an huyện phụ trách khu B, Nguyễn Hữu Giộc đã hoành hành, bắt giết oan sai 82 người, gây tang tóc cho hàng trăm gia đình, thân nhân khác, oan sai ngập trời, tối mờ nhật nguyệt. Cho mãi đến ngày Nguyễn Hữu Giộc dựa cột tử hình đền tội, 82 gia đình oan sai mới được phục hồi danh dự và công trạng trong sự mừng vui vỡ òa và niềm tin vào công lý là có thật ở trên đời.

Chính ông Tr. V. T. – sau này làm lãnh đạo Cục Thống kê TP. HCM từ thời mới giải phóng đã mạnh dạn lên tiếng tố cáo những tội ác của Mười Giộc gây ra mà ông từng biết khi phụ trách Công an huyện Cần Đước ngày xưa với nỗi niềm hối hận vô cùng. Ông đề nghị những cán bộ thân hữu cấp trên tìm mọi cách ngăn chặn không để Mười Giộc trèo lên ghế Giám đốc Công an, sợ rằng tội ác sẽ tiếp diễn. Quả nhiên điều ông T. lo đã thành sự thật…

Một buổi sáng tháng 6/2011, chúng tôi vào Bệnh viện Thống Nhất – TP. HCM thăm ông Nguyễn Văn Nam (tức Sáu Nam, Sáu Méo) đã ngoài 80 tuổi đang nằm trị bệnh đau xương khớp. Câu chuyện về Mười Giộc làm mưa làm gió một thời ở Cần Đước đã khiến ông như tỉnh táo trở lại và nóng hổi như mới hôm nào lần lượt hiện về. Chính ông cũng là một nạn nhân bị Mười Giộc gọi về trình diện vì tình nghi liên quan đến Đại Việt Quốc dân Đảng ngày đó. Ông cười móm mém: “Nếu hồi đó tui về, chắc bây giờ xanh cỏ, không còn ở đây rồi”.

Ông nhận lệnh triệu hồi, nhưng cương quyết chống đối không về trình diện vì biết mình không có tội tình gì cả. Hơn nữa, ông biết kẻ xấu đang rắp tâm hãm hại người tốt. Ông từng nghĩ, thà chết tại ngay mảnh đất vườn nhà, chứ không chết dưới bàn tay những kẻ xấu, hãm hại đồng đội…

Ông nhớ khá rõ chuyện anh Thiết - Huyện đội phó chết trong tư thế ngồi lưng dựa vào vách, không giống một người thắt cổ tự tử như báo cáo của Nguyễn Hữu Giộc lên cấp trên. Ông Sáu Nam là một trong những tù nhân nổi dậy phá nhà lao Tân Hiệp – Biên Hòa năm xưa.

Từng là Bí thư Huyện ủy Cần Đước những năm đầu giải phóng, ông và bà nhà (Chánh án Tòa án huyện) được Tòa án mời, yêu cầu tường thuật lại vụ việc năm 1950 với tư cách là nhân chứng sống để Tòa án có thêm đầy đủ chứng cứ tội ác trừng trị Mười Giộc thích đáng, tâm phục khẩu phục. Nhưng lúc ấy, chẳng biết nghĩ sao, ông quên ghi ra giấy, mà lên gặp trực tiếp để trình bày trung thực nhất những gì mình thấy, mình biết, mình nghe.

Tánh cương trực của ông đến giờ vẫn còn nguyên như vậy. Cả khi ông quan niệm một cách dè dặt rằng sai lầm lúc ấy là sai lầm của tập thể chứ không thuộc về cá nhân một ai. Cách nghĩ của ông Sáu không sai, nhưng bản chất và bộ mặt thật của Mười Giộc sau này, ông không có điều kiện tỏ tường.

Giờ nhắc lại chuyện cũ, ông và hàng trăm gia đình ở Cần Đước, Cần Giờ vẫn còn nhớ như in công trạng người cách mạng kiên trung đồng hương với ông, từng là Phó Chánh án Tòa án Nhân dân tối cao Huỳnh Việt Thắng (Tư Thắng, Mười Quỳ) - một cán bộ từng là lãnh đạo Ty Công an ngày trước đã đem lại công lý, công bằng trả lại cho 82 gia đình có người thân bị oan sai năm xưa.

Năm 1954, Nguyễn Hữu Giộc tập kết ra miền Bắc, có thời gian làm Phó phòng CS trị an Ty Công an tỉnh Hòa Bình. Có chuyện kể lại rằng: Trong một đêm đi săn thú rừng, Mười Giộc đã bắn chết một đồng chí cán bộ cùng cơ quan. Câu chuyện này tuy chưa được xác minh đầy đủ, nhưng được nhiều người biết chuyện kể lại rất giống nhau.

Điều bất ngờ là sau đó, người vợ tay ấp má kề chung chăn gối của đồng chí ấy, đã làm đơn “bãi nại” cho là Mười Giộc, xác nhận là “bắn nhầm” chứ không phải cố ý “ngộ sát” giúp Mười Giộc thoát khỏi án tù tội. Cho mãi đến sau này nhiều người phát hiện ra, cô vợ nhà kia từng là nhân tình của Mười Giộc, thì không ai lạ gì mưu gian kế độc tự xưa đến nay “giết chồng đoạt vợ”. Nhưng đã quá muộn màng, không đủ chứng cớ truy tội.

Phía trước nhà lao Tam Hiệp còn lại

Nhưng sự việc bị cuốn theo lịch sử bởi lúc ấy cả miền Bắc đang tập trung sức lực đánh trả các cuộc đánh phá bằng không quân của Mỹ. Miền Nam đang dậy lên phong trào Đồng khởi đấu tranh bằng vũ trang kết hợp đấu tranh chính trị. Miền Bắc thắng lợi vang dội công cuộc xây dựng Chủ nghĩa xã hội sau Đại hội Đảng toàn quốc mùa xuân 1961, làm hậu phương vững chắc cho miền Nam đánh Mỹ. Cả nước đang tất cả vì miền Nam.

Vào thời chiến tranh, tất cả tập trung cho tiền tuyến đánh Mỹ, tất cả vì miền Nam ruột thịt, những vụ việc thật giả rất dễ lẫn lộn mơ hồ, không có điều kiện để điều tra, xác minh kỹ lưỡng như bây giờ. Có thể vì thế mà những kẻ làm nhiều điều ác như Mười Vân đã thoát tội cũng nên.

Năm 1962, Nguyễn Hữu Giộc lên đường về miền Nam chiến đấu như bao chiến sĩ, cán bộ ngày ấy, không ai biết gì đến quá khứ đầy tội lỗi của y đã gây ra. Những tội ác mà y đã gây ra tưởng chừng như đã xóa mờ đi và chôn vùi trong bom đạn chiến tranh, tưởng chừng như sẽ vĩnh viễn không bao giờ ai biết đến…

Nhưng lịch sử luôn minh bạch, công bằng. Nhân quả ở đời có quả báo nhãn tiền trùng trùng trước mặt, với những tội ác tày trời do Nguyễn Hữu Giộc gây ra, tránh sao được lưới trời lồng lộng. Không thể nào lấy mảnh vải thưa để che được mắt Thánh và cũng không thể nào trốn được tội lỗi cho dù kẻ ác có tài giỏi đến đâu.

Một con cáo tinh khôn đến mấy vẫn có lúc sơ hở để lộ cái đuôi dài ra. Con sói hoang dã dù có thành bậc tu hành cũng có lúc lạc đường cất lên tiếng hú rùng rợn, lộ nguyên bản chất hung dữ của mình nơi hoang dã.

Mười Giộc thường che đậy bản chất, vun vén thành tích để không ai nhìn ra chân tướng. Nhưng hắn không thể biết, rất nhiều cán bộ, chiến sĩ từng sinh sống tại quê hương Cần Đước - Long An không ai lạ gì nghi án năm xưa khiến gia đình họ tan nát, đau thương.

Thả gián điệp Mỹ, cặp bồ với vợ bé Thiệu làm mưa làm gió bãi biển Hồ Cốc, Bình Châu

Trưa ngày 30/4/1975, giải phóng Sài Gòn, Tổng thống Dương Văn Minh và nội các đầu hàng vô điều kiện. Miền nam hoàn toàn giải phóng, thống nhất Tổ quốc, tiến tới hiệp thương hai miền Nam Bắc một nhà. Ban An ninh Miền Đông cũng chấm dứt sứ mạng lịch sử, giải thể để phù hợp với tình hình mới của đất nước.

Các tỉnh Sông Bé, Thuận Hải, Đồng Nai và đặc khu Vũng Tàu - Côn đảo thành lập với sự phân công, bổ nhiệm mới nhiều cán bộ từ trong chiến khu ra để làm lãnh đạo. Chẳng biết bằng cách nào mà Nguyễn Hữu Giộc được cử làm Giám đốc Công an Đồng Nai khiến cho nhiều người bất ngờ. Có thể đã có sai lầm trong quan điểm lập trường hay thiếu cân nhắc, quyết đoán nên đã để con rắn độc nguy hiểm này leo lên ghế Giám đốc.

Khi đã có quyền hành nắm trong tay, những mưu mô thâm hiểm và độc ác của Nguyễn Hữu Giộc như sống lại. Có thể thấy điển hình qua các vụ việc tiêu biểu một thời làm chấn động trong dư luận và nhân dân miền Đông.

Dù thời gian đã quá xa rồi, nhưng nhắc đến vụ án Mười Giộc thì gần như ai cũng biết. Điều đó cho thấy sự ảnh hưởng và tác động của vụ án trong đời sống xã hội lúc bấy giờ là rất lớn. Đặc biệt đây là vụ án liên quan đến việc để xổng chuồng con hồ li tinh Kim Anh - vợ bé của Tổng thống Sài Gòn Nguyễn Văn Thiệu.

Điển hình như vụ Mười Giộc ra lệnh thả tên Nguyễn Văn Sang - cảnh sát đặc biệt miền Đông do CIA Mỹ đào tạo, huấn luyện đang bị cải tạo trong trại giam Tam Hiệp, TP. Biên Hòa, được Mười Vân đặt bí danh là H. 20, khống chế, lập hồ sơ giả ép tên Sang khai các đồng chí cán bộ kiên trung như: Năm T. (Bí thư Thành ủy Biên Hòa) và Ba L.- Bí thư Thành ủy Vũng Tàu là gián điệp Mỹ cài lại nhằm hãm hại và tìm cơ hội trừ khử hai đồng chí này. Từ bản cung tố cáo, khai man của con cờ H. 20, Mười Giộc xin cấp trên bắt giam Năm T. và Ba L. vào ngục dùng cực hình đánh dập, tra khảo và ép cung rất tàn bạo.

Tại Tòa án sau này xét xử, chính Nguyễn Văn Sang khai ra mình bị Mười Giộc đe dọa nếu không làm như thế sẽ bắt luôn vợ và 8 con bỏ tù rục xương. Nếu làm theo ý của Mười Giộc, Sang được hứa hẹn sẽ cung cấp đầy đủ tiện nghi, lo cuộc sống cho gia đình Sang mà không hề hấn chuyện gì cả.

Vừa lo sợ, vừa phải đối mặt với cái chết bất cứ lúc nào khi bản thân là CIA Mỹ và nhiều tội ác với nhân dân và cách mạng, sự trả thù “giết người diệt khẩu” dễ như trở bàn tay của Mười Giộc, tên Sang đành ngoan ngoãn nghe lời viết tố cáo tội trạng một số đồng chí cách mạng kiên trung mà Mười Giộc không ưa.

Cũng vào thời điểm này, nàng Cyrnos Kim Anh - vợ bé của Nguyễn Văn Thiệu nguyên là dân biểu Hạ Viện Việt Nam Cộng hòa và là gián điệp của CIA Mỹ đang cải tạo tại trại giam Tam Hiệp cùng với tên Sang và nhiều tay chân khác.

Là một kẻ háo sắc, tham lam, Mười Giộc không bao giờ có thể bỏ qua miếng mồi ngon béo bở này. Hơn nữa, ở độ tuổi ngoài 30, “gái một con trông mòn con mắt” dáng vóc nẩy nở, hừng hực sức sống và nữ tính, khiến cho ngay lần gặp đầu tiên, cặp mắt cú vọ của Mười Giộc đã không kiềm chế được sự quyến rũ của hồ li tinh Kim Anh.

Từng là một gián điệp lão luyện, từng là một phụ nữ quá dày kinh nghiệm chốn tình trường, đến cả Thiệu còn không thoát khỏi nanh vuốt hồ li thì hạng phàm phu, dâm đãng và háo sắc như Mười Giộc làm sao tránh khỏi. Xưa, Trụ Vương giết chú ruột moi lấy gan chữa bệnh ho gà, giết hết các trung thần, công thần dám can gián vua chỉ vì Đắc Kỷ, nên cơ đồ nhà Ân chẳng mấy chốc tan thành tro bụi, có khác gì Mười Giộc lúc bấy giờ.

Ít lâu sau những lần gặp gỡ, ân ái nồng nàn, Mười Giộc đã ký lệnh thả Kim Anh ra khỏi trại giam, trả tự do để dễ bề hẹn hò, tình tứ tránh tai mắt người đời.

Vào lúc này, Mười Giộc còn có một ả nhân tình khác tên Ng. nhà ở đường Phan Kế Bính, quận 1 nguyên là vợ của một sĩ quan chế độ cũ tử trận, khi chưa có Kim Anh thường xuyên lui tới hẹn hò, nồng nàn say đắm. Nay vì có mới, nên nới cũ lạnh nhạt dần, khiến cô nhân tình này tức lồng lộn lên như sư tử Hà Đông nhưng chẳng làm gì được.

Ra ngoài, vừa xỏ mũi được Mười Giộc, Kim Anh và đồng bọn dựa dẫm vào nhân tình Mười Vân vốn có thế lực rất mạnh, xúc tiến ngay kế hoạch lập thành một đường dây tổ chức vượt biên rất qui mô cho những thành phần bất mãn chế độ và liên quan đến chế độ Sài Gòn cũ.

Tại khu vực bờ biển Hồ Cốc, Bình Châu, Long Hải - Bà Rịa, dân vượt biên từ Sài Gòn và các nơi tìm đến ngùn ngụt mỗi ngày, tìm cách móc nối đường dây do Kim Anh làm chủ để được “mua bãi” vượt biên an toàn mà không hề có bất cứ cuộc kiểm tra, truy đuổi nào. Số vàng bạc, đá quý và đô-la thu được hàng bao tải mỗi đêm, Mười Vân và Kim Anh tha hồ hưởng thụ, trụy lạc và rắp tâm chuẩn bị cho một âm mưu lớn về sau.

Âm mưu đó là, sau khi thu hơn nửa tấn vàng, Mười Vân bố trí cho Kim Anh và tài sản bất chính kếch sù, bố trí tàu lớn lên đường vượt biên sang Mỹ trước, mua nhà cửa, sắm điền sản chờ ngày Mười Vân bỏ trốn sang đoàn tụ an hưởng đến già nơi thiên đường tình ái ở nước Mỹ.

Bãi biển Hồ Cốc

Kẻ tham lam và quen làm điều ác thường là kẻ hàm hồ và ngớ ngẩn rối trí khi tính nước đi cho cuộc cờ tàn. Hơn nữa, người chơi cờ là một con hồ li tinh như Kim Anh. Với một ả gián điệp lão luyện, dày dạn kinh nghiệm giang hồ như Kim Anh, há có thể dễ dàng sa lụy vì tình yêu nhảm nhí như Mười Vân là điều không thể có bao giờ. Đúng là vỏ quýt dày có móng tay nhọn. Kẻ cắp gặp phải bà già như lời người xưa nói vẫn muôn đời còn giá trị đúng.

Sang Mỹ quốc an toàn, Kim Anh tìm ngay cách liên hệ với Nguyễn Văn Thiệu đang sống lưu vong tại Anh, và lên kế hoạch “phản kèo” viết đơn thư, gởi hình ảnh, phim quay những cảnh ái ân mặn nồng và thu tiền vàng cho người vượt biên gởi về Việt Nam tố cáo tội ác của Mười Vân.

Mười Vân bị bắt với một kế hoạch chuẩn bị rất chu đáo, bất ngờ làm không kịp trở tay hay kháng cự nhỏ nào. Nhưng để đủ chứng cứ buộc tội y không phải là chuyện dễ dàng. Trong trại giam, bản chất ngoan cố, gian trá và lưu manh của y vẫn không chừa mà càng bộc lộ rõ hơn.

Một góc bãi biển Hồ Cốc

Khi khai đến bản cung cuối cùng, Mười Giộc còn bịa ra việc tên gián điệp Trần Hùng trước đây bị ta bắt lúc trong chiến khu, mỗi lần đi săn thường gặp gỡ và nghỉ tại nhà tên Nguyễn Văn Sang.

Tên gián điệp Trần Hùng tiết lộ cho Sang biết, ngoài nhiệm vụ giả vờ đi săn để dò la căn cứ Trung ương Cục Miền Nam và Khu ủy Miền Đông làm chỉ điểm cho máy bay Mỹ ném bom, Hùng còn có nhiệm vụ liên lạc với “người của CIA” là các đồng chí Năm T., Ba L., Tư T., … tiếp tục tố cáo láo để hãm hại các đồng chí cách mạng kiên trung, lão thành của Ban An ninh miền Đông lúc bấy giờ.

Nhưng điều mà Mười Giộc không thể ngờ là việc tên Sang (H. 20) của y dựng lên không kịp vượt biên sang Mỹ mà đã sa vào lưới của an ninh cách mạng.

Năm 1983, phiên tòa đặc biệt sơ chung thẩm xét xử Nguyễn Hữu Giộc và đồng bọn đã diễn ra ba ngày tại hội trường lớn tỉnh Đồng Nai do Thẩm phán Phạm Như Phấn – Phó Chánh án Tòa phúc thẩm TAND tối cao làm chủ tọa. Hàng vạn đồng bào từ Long An, Vũng Tàu, TP. HCM kéo về dự khán hồi hộp chờ đợi phán quyết của công lý trừng trị tội ác mà Nguyễn Hữu Giộc đã gây ra từ năm 1950 đến giờ.

Trước vành móng ngựa, Mười Giộc rất ngoan cố, không ăn năn hối cải, đến khi Tòa cho gọi nhân chứng Nguyễn Văn Sang (H. 20) ra, khi ấy khuôn mặt kẻ tàn ác như Mười Giộc không còn hột máu, cúi đầu nhận tội.

Công lý đã thực thi, Nguyễn Hữu Giộc và tên Thanh đồng bọn bị tuyên án tử hình. Biết không thể còn ân huệ nào dành cho tội ác đã gây ra, Mười Giộc không kháng án. Sáu phát súng thi hành án tử hình và viên đạn ân huệ từ tay người chỉ huy thi hành án vang lên từ pháp trường, kết thúc cuộc đời và sự sống của một kẻ gian ác, tội tày trời đã gây ra trong niềm vui mừng khôn xiết cho hơn 82 gia đình bị oan sai ở Cần Đước, Cần Giờ và trả lại sự trong sạch, kiên trung của nhiều cán bộ cao cấp mà Mười Giộc hãm hại, vu cáo.

Công lý đã được thực thi, oan sai đã sáng tỏ khi trời hừng đông, buổi bình minh đẹp đẽ đầu tiên của bao nhiêu gia đình từng bị Mười Giộc hãm hại. Một ngày mới bắt đầu. Một đêm đen phủ xuống đâu đó trên nước Mỹ nơi người đàn bà Kim Anh Cyrnos đang hưởng thụ cuộc sống xa hoa cùng người chồng cựu Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu cho đến lúc cuối đời.

Kỳ 6 : Người phụ nữ đẹp nhất phủ đầu rồng làm say đắm "tướng râu kẽm" Nguyễn Cao Kỳ

Nam Yên

TIN LIÊN QUAN Những bóng hồng vây quanh Dinh Độc lập một thời Những bóng hồng “máu lạnh” Những bóng hồng xuống tay sát hại hôn phu Vợ bé của Tổng thống Thiệu- Nàng Kim Anh Cyrnos đội lốt hồ ly

Tin mới