Thất vọng với 'Những thiên thần áo trắng'

Xem tin gốc 

Báo Đất Việt - 28 tháng trước 381 lượt xem 1 tin đăng lại

That vong voi 'Nhung thien than ao trang'

Có sự cách biệt lớn giữa những gì phim Những thiên thần áo trắng (biên kịch, đạo diễn Lê Hoàng) thể hiện với kỳ vọng của khán giả về bộ phim, nhất là khi chính Lê Hoàng từng nói rằng mình làm phim truyền hình vì thấy phim truyền hình Việt Nam dở quá.

Phim xây dựng một lớp học gồm những học sinh rất thông minh, cá tính. Với sự gia nhập của July Miu, một cô bé sống ở Anh theo cha về Việt Nam (VN), lớp học càng thêm năng động, sáng tạo, đòi hỏi thầy cô và nhà trường phải đổi mới theo. Đây là một ý tưởng mới mẻ, táo bạo, hứa hẹn phim giàu kịch tính, cuốn hút. Nhưng bộ phim bộc lộ rõ nhiều điểm yếu từ những tập đầu.

Nghèo nàn ý tưởng

Do khâu kịch bản thiếu quá nhiều chi tiết để triển khai những câu chuyện thú vị, người xem khó thấy được hình ảnh những học sinh thông minh, cá tính. Theo khán giả Ngọc Minh, quận Bình Thạnh, việc đọc sách, xem phim chẳng có gì là mới mẻ đối với lớp trẻ hiện nay, nhất là ở những thành phố lớn. Vậy mà điều đó được xem là sáng kiến, biến các bạn trẻ con nhà giàu, năng động trở nên khờ khạo khi bước chân vào tiệm sách hay rạp chiếu bóng.

Cũng vì triển khai ý tưởng chưa tốt, những câu chuyện trở nên nhạt nhẽo, lê thê. Chuyện các em bị bắt giữ tại hiệu sách hay bị kẹt trong thang máy (tập 3, 4) đã thử thách sự kiên nhẫn của khán giả, bởi 45 phút trôi qua chỉ để nhân vật vò đầu bứt tai, than vãn, lo lắng. Đoạn ngồi hát trong thang máy cũng kéo đến 5 phút. Ngoài ra, phim còn “câu giờ” bằng cảnh cả đoàn im lặng đạp xe một chặng đường dài, lặp lại nhiều lần ở các tập khác nhau.

Nếu một kịch bản ngoại cần được Việt hóa thì dường như Những thiên thần áo trắng lại theo hướng “Tây hóa”. Khi cả lớp bàn về việc đọc sách, một bạn hỏi: Chúng ta phải học cả ngày, vậy đọc sách vào lúc nào? Lớp trưởng July Miu liền phát biểu rằng đọc trong lúc di chuyển, và không ai phản ứng gì. Có lẽ tác giả quên rằng ở VN, đa số đi lại bằng xe máy, bản thân các em cũng đi xe đạp thì làm sao có thể đọc sách trong lúc di chuyển.

Hay cảnh trong một chuyến dã ngoại, các bạn học sinh cả nam lẫn nữ cứ mặc nguyên đồ tắm nhảy nhót, hát hò trên bờ. Cô bé Ngọc còn mặc bikini nằm dài trên ghế tiếp chuyện một bạn trai ngồi sát bên, trên người có mỗi chiếc quần bơi và khăn tắm. “Bọn em có thân nhau mấy cũng không “thoáng” đến thế!”, một khán giả ở quận Phú Nhuận cho biết. Đó là chưa kể những hình ảnh đó lên phim không đẹp về thẩm mỹ.

Không biết do vô tình hay cố ý mà ở một số tập, phim có cách giải quyết không ăn nhập với vấn đề nêu ra. Chỉ trích cách dạy đọc - chép, nhưng thay vì chứng minh phương pháp này không hiệu quả, phim lại chứng minh rằng học sinh không cần thầy cô vẫn có thể học tốt. Cụ thể là July Miu dù liên tục bị cấm tham gia giờ vật lý vẫn có thể làm bài dễ dàng. Không những thế, ở đây còn xuất hiện sự thua đủ với thầy cô khi người thầy bước ra trong tiếng nhạo báng của học sinh, điều rất không nên trong môi trường giáo dục.

Bao trùm bộ phim là những lời thoại hết sức… Lê Hoàng, khiến các học sinh nói như những ông, bà cụ non. Ngoài ra, phim còn nhiều câu vô nghĩa như “Nơi đây là thánh đường của nghệ thuật” (nói về rạp chiếu bóng) hay “Bạn ấy sẽ không chết được đâu vì bạn ấy là July Miu”.

Trường học thiếu sinh khí

Trong Những thiên thần áo trắng, người xem khó thấy sinh khí của trường học. Vào giờ giải lao, hành lang, căng tin vắng tanh như chùa bà Đanh, chỉ một vài nhóm ngồi túm tụm, không có lấy bất kỳ một hoạt động thể thao, chạy nhảy, nô đùa nào.

Một nhóm ở lại trong lớp học thì trật tự như trong hội nghị, hết người này nói rồi mới đến người kia. “Đành rằng kinh phí thấp, nhưng ít nhất cũng nên tạo cảm giác thật chứ không thể quá kịch như vậy”, Lan Anh, một khán giả ởquận 3 nhận xét. Theo chị, đạo diễn hoàn toàn có thể quay cảnh thật ở một trường học nào đó rồi lồng ghép với những cảnh ở trường quay.

Một khán giả khác cho rằng, cách ăn mặc không giống ai (đi vớ đến đầu gối, đầu đội ca-lô, mặc váy bó sát người) khiến các cô cậu học trò không thể chạy nhảy, nghịch ngợm mà chỉ có thể đi qua đi lại. Ngoài ra, phim còn nhiều chi tiết dễ gây phản cảm như cảnh đuổi nhau bên bể bơi, cảnh 4 thầy cô mời cả lớp ra ngoài để kiểm tra một mình July Miu theo kiểu gây áp lực…

Từ khóa liên quan

Động từ
Danh từ
Tên người
Cụm từ
Từ chuyên môn
Địa danh trong nước
Danh từ riêng

Tin đọc nhiều

2 bình luận

cobetieuvi 28 tháng trước Phản hồi
mình thấy bộ phim này rất hay, rất phù hợp với tuổi teen. Tại sao các bạn lại chê nó. Xem phim này mình chỉ muốn mình là một trong 7 người thân với nhau đó............. và còn nhiều điều khác nữa. Nói chung mình thấy phim này rất hay.
0 bình chọn
luutienmanh 28 tháng trước Phản hồi
Bạn gì ơi, nói hộ mình xem cái phim này nó hay ở chỗ nào với, bạn nghĩ Teen gì mà đang chết dí trong thang máy vẫn còn đi vòng vòng hát một bài không ăn nhập vào đâu,tối nào mình cũng phải nghe nhân vật tra tấn bằng những lời thoại dở hơi, nhất là mấy nhân vật nam phản cảm không thể tả, con trai gì mà lắm điều thế, cách nói thì kịch không chịu được. Đã thế lại còn ngộ chữ, ngộ triết lý, mình giờ cứ phim ấy chiếu là chuyển kênh khác hoặc tắt, phim ấy làm phí 1 giờ chiếu phim vàng, làm khán giả mất thứ để xem, bạn hỏi xem có mấy người còn để ý xem phim ấy không, dù mới chỉ những tập đầu, chúc bạn vui vẻ mạnh khỏe để xem tới tập cuối phim ấy
0 bình chọn

Hãy đăng ký hoặc đăng nhập để tham gia bình luận.

Về đầu trang