Đường vào đồn Biên phòng 575
Từ thị trấn Hương Khê, chúng tôi đi mấy chục cây số đường núi ngoằn ngoèo đến xã Hương Lâm, Hương Khê, Hà Tĩnh để kết thúc chặng đường…dễ đi nhất. Rồi phải mất hơn 1 tiếng đồng hồ mới đi hết quãng đường 13km từ xã Hương Lâm đến Đồn biên phòng 575.
Chúng tôi cũng không còn nhớ là đã qua bao nhiêu đoạn đường chữ U, vượt qua bao nhiêu con dốc mà khi chiếc xe máy trườn được lên đỉnh dốc thì nghe nồng lên mùi xăng, mùi dầu. Xen kẽ là những đoạn đường đất vẫn hết sức gồ ghề, hậu quả của những cơn mưa rừng mà muốn qua được, cách duy nhất là…dắt xe. Đó là những gì sơ qua nhất có thể hình dung về đoạn đường chúng tôi đã vượt qua để vào đến đồn Biên phòng 575 đóng tại Hương Vĩnh, Hương Khê, Hà Tĩnh.
Vào đồn Biên phòng 575 vào những ngày cuối cùng của năm 2009, cũng là lúc anh em ở đây đang chuẩn bị đón tết. Lại một cái tết nữa chỉ có các anh em bộ đội biên phòng với nhau, không gia đình, không người thân. Một cái tết ấm tình đồng đội, tình bà con đồng bào.
Tết của anh em chiến sỹ ở đây cũng hết sức đơn giản. Là cành đào của 1 chiến sỹ đem từ dưới xuôi lên, một chiếc bàn với một ít bánh kẹo. Bộ đội vốn đã quen với nếp sống giản dị. Nhưng nhìn lại quãng đường mà chúng tôi đã đi qua để vào được đến đây mới thấy được để có được cái tết giản dị đó, anh em chiến sỹ ở đây đã phải khó khăn như thế nào.
Trung tá Vũ Hồng Hải - đồn trưởng và anh em chiến sỹ đồn 575 tiếp chúng tôi với tâm trạng hết sức phấn chấn. Vào những ngày năm hết tết đến như thế này, có khách vào thăm đồn thật là quý. Anh bảo ở đây cuộc sống của anh em cũng không đến nỗi nào. Lương thực thực phẩm thì hàng tháng vẫn được đưa từ dưới xuôi lên. Các anh còn tự nuôi lợn, gà, trồng rau xanh để cải thiện cuộc sống. Nhưng quanh đi quẩn lại cũng chỉ là các đồng chí trong đồn với nhau. Cái cảm giác “thèm” có khách vào thăm đã theo suốt từng anh em chiến sỹ từ ngày đầu lên đây nhận nhiệm vụ. Đặc biệt khi mùa xuân đã phả những hơi thở đầu tiên trên miền gió núi heo hút, cái cảm giác tiếp một ai đó lên thăm lại càng thêm ý nghĩa.
Trung tá Vũ Hồng Hải - đồn trưởng đồn Biên phòng 575
Gặp chúng tôi, trung tá Hải “khoe” tết 2010 là cái tết đầu tiên các anh đón tết được dùng điện…thoải mái. Những năm trước, điện thắp sáng dùng từ pin mặt trời và điện của máy phát chạy bằng xăng. Điện pin mặt trời công suất thấp, chỉ đủ để chạy bóng đèn điện và cũng chỉ dùng được mấy tiếng. Điện máy phát thì do nhiên liệu đắt mà đưa vào cũng khó khăn, các anh phải dùng rất hạn chế. Chuyện đón tết trong ánh đèn dầu là một điều luôn xảy ra. Hôm chúng tôi đến, điện lưới quốc gia đã kéo về Đồn biên phòng 575 được mấy ngày. Cũng vì mới kéo, điện vẫn chưa ổn định nhưng hi vọng anh em chiến sỹ ở đây vẫn được đón tết trong ánh điện.
Anh em ở đồn 575 đến từ nhiều miền quê trên khắp cả nước. Xuân đang tràn về, lòng người xa quê ai cũng chộn rộn. Nhưng với tư tưởng “Đồn là nhà, biên giới là quê hương”, mọi người cũng tìm vui bên nhiệm vụ mà vơi đi nối nhớ nhà. Ở đây cũng không có sóng điện thoại, không có điện thoại bàn. Để gọi điện chúc tết đến người thân các anh phải lặn lội xuống thị trấn cách đó rất xa, qua nhiều đoạn đường hiểm trở. Niềm an ủi lớn nhất mà các anh có được là những cánh thư từ dưới xuôi gửi lên. Thư của bố mẹ, vợ con, của bạn gái, bạn bè… là món quà tết ý nghĩa nhất mà các anh nhận được.
Các chiến sỹ đang thịt lợn để đón Tết
Tết đến. Anh em đồn 575 phân công nhau, người mổ lợn, người đi cắt lá dong trên rừng, người vo gạo nếp…để gói bánh chưng. Mỗi người một việc, khẩn trương như chính bản chất người lính. Đó là cách các anh tạo cho mình 1 cái tết đầy đủ phong vị tết cổ truyền dân tộc. 80% anh em trong đồn phải ở lại đơn vị trong những ngày tết. Trong đó có đến 30% anh em phải đi đến các địa bàn ở biên giới, ăn tết tại nhà dân để đảm bảo đồng bào vùng biên giới đón tết mà vẫn an toàn.
Một hình ảnh cảm động mà chúng tôi được các anh em đang đóng tại đồn kể lại. Trước hôm chúng tôi đến 1 ngày, anh em đã mổ lợn và chuẩn bị lương thực thực phẩm, thuốc men…đóng gùi để những chiến sỹ phải túc trực ở các địa bàn xa xôi, hẻo lánh mang đi. Miền biên giới heo hút, gió, rét, vắt rừng. Lưng mang gùi, vai đeo súng, tôi liên tưởng các anh như những người lính bộ đội cụ Hồ năm xưa hành quân xẻ dọc Trường Sơn cứu nước. Khi hòa bình đã về yên trên đất nước gần 40 năm thì mùa xuân này vẫn có những người lính hành quân giữa mùa xuân để bảo vệ lãnh thổ.
Hết nói chuyện chuẩn bị tết, anh em chiến sỹ Đồn 575 lại kể về chuyện đón tết. Trung tá Vũ Hồng Hải kể, như đã thành thông lệ, vào đêm giao thừa, bà con ở bản Giàng và 1 số bản gần đó đều vào đồn Biên phòng đón tết cùng anh em chiến sỹ. Vui chơi, ca hát đến những thời khắc giao thừa thì anh em chiến sỹ lại vào từng nhà trong bản để chúc tết.
Cái Tết giản dị nhưng ấm cúng của chiến sỹ Biên phòng
Đón tết ở đồn theo anh em chiến sỹ có nhiều điều rất đặc biệt. Anh em trong đồn cùng đón tết theo phong tục của người dân bản xứ. Nhưng thảng đâu đó, ngẫm lại các anh vẫn thấy năm mới đến với mình cũng chưa thật sự trọn vẹn. Trọn vẹn sao được khi thiếu đi bóng dáng của người phụ nữ. Đó là người mẹ, người chị, người vợ, người yêu hay người con gái mà một chiến sỹ nào đó xách ba lô nhận nhiệm vụ còn chưa kịp ngỏ lời yêu…Cuộc sống thường nhật vốn chỉ có anh em với nhau đã thành quen rồi. Nhưng những ngày này, chạnh nghĩ đến một bàn tay đảm đang gói bánh, là phẳng bộ quân phục nhuốm màu sương gió của các anh thì ngày tết sẽ trọn vẹn hơn.
Tết đến, gia đình là đồng bào. Tôi đã có dịp được đi cùng trung tá Vũ Hồng Hải đến thăm những gia đình người dân tộc Chứt ở trong địa bàn. Những câu hỏi, những lời dặn dò nhiều khi hơi “khô” của người lính nhưng đầy ấm áp. Không ấm áp sao được khi tình cảm của anh em chiến sỹ ở đây dành cho đồng bào lớn đến thế. Đó là những lần lợp nhà, phát thuốc, dạy chữ, phát gạo cho bà con. Thậm chí lúc dân bản trở dạ, không ai khác mà chính là những người lính quân y xắn tay áo đỡ đẻ.
Các anh là thế. Những người lính biên phòng mộc mạc, giản dị, không ngại gian khó. Chia tay các anh, chúng tôi trở về trên con đường mà các anh vẫn đi. Mưa rừng, gió buốt, chặng đường của chúng tôi trở nên khó khăn hơn rất nhiều. Đường trơn đến mức chúng tôi có cảm giác như chỉ cần lạc tay lái dù chỉ 1 chút là lao ngay xuống những vực sâu hoắm. Nhưng khó khăn đó đã là gì so với công việc của anh. Thêm 1 cái tết nữa không có gia đình, chỉ anh em chiến sỹ với nhau. Đó là công việc, là nhiệm vụ của những người mà trái tim họ đã khắc lên 2 chữ ĐẤT NƯỚC.
Hoàng Đức Nhã


