Không thể nói khác hơn, đó là biểu hiện tích cực nhất của đời sống kinh tế thị trường và cũng là minh chứng cụ thể nhất của tiến trình xã hội hóa nghệ thuật. Khi cả doanh nghiệp và công chúng đã hình dung trọn vẹn khái niệm "tài trợ văn hóa" thì chính là lúc chúng ta có quyền nghĩ đến ý thức "văn hóa tài trợ" một cách sâu sắc và bền vững.
Trước hết, chúng ta cần khẳng định với nhau một điều: Khi doanh nghiệp bỏ ra một khoản tiền không nhỏ thì họ có quyền mong đợi được nhận lại dăm ba phần lợi ích về thương hiệu. Và tất nhiên, không một nhà tổ chức nào hay một chương trình nào nỡ lòng lãng quên sự có mặt của nhà tài trợ. Thế nhưng, cái đáng băn khoăn là vài nhà tài trợ để không kiềm chế được suy nghĩ thực dụng đã can thiệp khá thô bạo vào kết cấu nội dung và thiết kế thẩm mỹ của chương trình. Dẫu dễ tính đến đâu, người xem cũng thấy khó chịu khi một hoạt động văn hóa lẽ ra hướng tới công chúng thì lại hướng về…tài trợ!
Những chương trình nghệ thuật gần đây như "Tiếng ca học đường", "Bài hát Việt" hay "Ngôi sao Tiếng hát truyền hình" không thể mang cho khán giả một góc quay đẹp qua màn ảnh nhỏ vì logo nhà tài trợ được trưng bày một cách thái quá. Một thực tế không thể che giấu được, là khi nhà tài trợ say sưa giành lấy mọi sự quyết định về phía mình, thì ở hậu trường từ kịch bản, lời thoại cho đến tiết mục, nghệ sĩ đều thay đổi nhoáng nhoàng, còn trên sân khấu thì hình ảnh nhà tài trợ lấn lướt chiếm lĩnh từng mét vuông sàn diễn. Và trong cảnh trớ trêu ấy, ai dám chắc thiện cảm của mọi người dành cho đơn vị tài trợ văn hóa bị hạ xuống hay được nâng lên?
Loại hình nghệ thuật càng kinh điển càng khó kiếm nhà tài trợ. Bởi vậy, với những loại hình văn hóa truyền thống, chúng ta phải thấu tình đạt lý tri ân nhà tài trợ. Ví dụ, cuộc thi "Ngôi sao Vọng cổ truyền hình" được phát sóng trực tiếp rất có khả năng thu hút nhà tài trợ, còn vở cải lương ở rạp hát thì vấn đề tài trợ trở thành nan giải.
Đã từng có vở cải lương diễn tại rạp Hưng Đạo may mắn được một cơ sở sản xuất dầu gió tài trợ với sản phẩm khuyến mãi dành cho người mua vé, nên giữa khán phòng nồng nàn không gian "tứ đại oán" vẫn nghe thoang thoảng mùi dầu gió! Có thể ái ngại đấy, nhưng không lấy làm phiền lòng. Chúng ta chỉ xót xa khi một live show trên màn ảnh nhỏ bỗng biến thành cuộc phô diễn thiếu chừng mực của một nhãn hàng. Không có gì chướng mắt bằng chuyện chúng ta phải nhìn một cái logo to gấp mười lần cái tên gọi chương trình.
Cũng không có gì chướng mắt bằng chuyện chúng ta phải nhìn cái bục của MC hay cái micro gắn biểu tượng băng vệ sinh hoặc thuốc khử mùi…Và đã chứng kiến những hình ảnh không mấy văn minh ấy, thì chúng ta sẽ không tránh khỏi cảm giác bẽ bàng khi biết rằng hàng chục năm nay những thương hiệu uy tín toàn cầu như Ford, Rockefkeler, Hennessy hay Toyota liên tục tài trợ hàng trăm buổi hòa nhạc hoành tráng và hàng ngàn cuộc triển lãm quốc tế trong tư cách một "Mạnh Thường Quân" lặng lẽ!
Giữa rất nhiều hoạt động văn hóa diễn ra mỗi ngày, chúng ta không khó khăn gì để nhận ra hai kiểu tài trợ văn hóa. Một kiểu là doanh nghiệp được thuyết phục hoặc bị nài nỉ để tài trợ văn hóa, còn một kiểu là doanh nghiệp trân trọng văn hóa thực sự để tự nguyện tài trợ. Đất nước Việt Nam thời hội nhập cần những doanh nghiệp trân trọng văn hóa thực sự. Hay nói cách khác, những hoạt động nghệ thuật đang cần những sự tài trợ văn hóa bao hàm cả văn hóa tài trợ!