Tại sao người ta lại cấm game? (Phần 1)

Xem tin gốc 

GameK - 30 tháng trước 439 lượt xem

Tai sao nguoi ta lai cam game? (Phan 1)

Một tựa game bị cấm đồng nghĩa với doanh thu sụt giảm và ảnh hưởng trực tiếp tới công việc của hãng phát triển. Đằng sau việc đó có rất nhiều nguyên nhân phức tạp và khác nhau ở mỗi quốc gia.

Tại các quốc gia bên ngoài nước Mỹ, bạo lực thường bị xem là yếu tố quan trọng nhất quyết định việc một game có bị cấm hay không. Ngoài ra, một số chi tiết đặc thù có xung đột với văn hóa, truyền thống của một quốc gia, một khu vực cụ thể cũng khiến game có thể bị cấm hoặc phải trải qua quá trình chỉnh sửa công phu để có thể xuất hiện trên thị trường.

Điều khiến nước Mỹ khác với đa số các quốc gia khác là thái độ chấp nhận tương đối với bạo lực nhưng rất khắt khe với sex trong game. Tại quốc gia này, game cũng nhận được sự đối xử tương tự như phim ảnh và các sản phẩm giải trí khác, trong đó máu có thể đổ nhưng các cảnh hở hang lại bị “quản” rất chặt.

Đây cũng là truyền thống của người Mỹ và nó tạo ra sự khác biệt trong môi trường văn hóa của quốc gia này với các nước khác, đặc biệt là các nước châu Âu vốn nổi tiếng với sự phóng khoáng và tự do trong vấn đề sex trên phim ảnh hay game.

Ngược lại, bạo lực là chủ đề rất được dư luận quan tâm tại các quốc gia như Đức, nơi mà thái độ chung của xã hội đối với game khá khắt khe. Thậm chí, các chính trị gia Đức còn vận động Nghị viện thông qua đạo luật cấm bán và sản xuất game bạo lực.

Sở dĩ người Đức rất quan tâm tới chuyện bạo lực trong game vì tại quốc gia này từng xảy ra nhiều vụ bắn súng ở trường học trong những năm gần đây. Tình hình tương tự cũng xảy ra ở Mỹ trước đây khi vào những năm 90 của thế kỷ trước, game bạo lực từng bị tấn công mạnh mẽ sau các vụ thảm sát học đường mà vụ tại trường Trung học Columbine là tiêu biểu.

Ở Đức, một game có thể được bán ra trên thị trường phải đáp ứng được hàng loạt tiêu chí như không máu me, không có các bộ phận cơ thể rơi rụng, không có cảnh xác chết lăn lộn, không có các vũ khí tàn bạo như súng phun lửa... Tất nhiên, điều đó còn tùy thuộc vào bối cảnh game. Một game kinh dị có bối cảnh giả tưởng như Dead Space đã không bị cắt khi xuất hiện ở Đức là ví dụ tiêu biểu.

Có hai loại “cấm” cơ bản ở Đức. Loại thứ nhất dành cho các game bị cấm quảng cáo và cấm bán hàng công khai. Người mua chỉ có thể tìm thấy các sản phẩm này tại các quầy hàng dành cho người trên 18 tuổi giống như phim bạo lực hay các ấn phẩm khiêu dâm hợp pháp.

Loại thứ 2 là các game hoàn toàn bị ngăn chặn, khi đó bán chúng sẽ là hành vi phạm pháp. Manhunt là một game tiêu biểu với các chi tiết quá kinh tởm và phi nhân tính. Một quyết định cấm hoàn toàn như thế sẽ do tòa án đưa ra chứ không phải do văn phòng phân loại game thực hiện.

Các game như Manhunt 2, serie GTA cũng từng bị cấm ở rất nhiều quốc gia khác nhau. Thậm chí Manhunt 2 còn trở thành game duy nhất trong lịch sử bị “đá” khỏi Ireland từ trước tới nay. Ở Mỹ, các game như thế sẽ bị dán nhãn AO (Adult Only) và điều đó cũng đồng nghĩa với việc bị từ chối tại các cửa hàng bán lẻ.

Úc cũng là nước rất khắt khe với gaem bạo lực và cho tới nay đã có hơn 30 game bị từ chối quyền phát hành ở đây. Trong khi một số nhà phát triển đã sửa lại game và nhờ đó được phép đưa game ra thị trường với nhãn MA15+ (dành cho người trên 15 tuổi, mức phân loại cao nhất ở Úc), một số khác đành ngậm ngùi rời khỏi đất nước chuột túi.

Việc người Úc không có mức xếp hạng game R18+ (dành cho người trên 18 tuổi) đã khiến số game không được cấp phép phát hành lớn hơn các nước khác rất nhiều. Người ta cũng đã vận động để thay đổi điều đó nhưng tới giờ vẫn chưa có kết quả rõ ràng.

(Còn tiếp)

Chưa có bình luận nào

Hãy đăng ký hoặc đăng nhập để tham gia bình luận.

Về đầu trang