Với một số game thủ, cái chợ ấy chính là hơi thở nuôi sống họ. Cày ngày đêm để ráng kiếm được thật nhiều tiền hoặc các trang bị “khủng” để hy vọng bán được cho người chơi khác có tiền hơn và quan trọng là “chịu chơi”, sẵn sàng mua ngay. Người bán thì có tiền thật để trang trải chi phí, người mua thì được những thứ mình đang cần hoặc đang mong ước ngày đêm. Cả hai đều rất vui, nhưng không chỉ có họ vui, chính nhà phát hành game cũng vui không kém. Game càng phát triển thì thị trường mua bán càng sôi động, do đó cái chợ ấy được xem như thước đo cho mức độ thành công của game online. Thế nên cũng dễ hiểu khi trong các diễn đàn của từng game đều có mục dành cho việc mua và bán các vật phẩm trong game. Dù có ghi chú “Không được mua bán bằng hiện vật hay hiện kim” (như VinaGame, VDCNet2E...) hay không ghi chú thì đó cũng là một hình thức kích cầu thị trường mua - bán.
Và như thế, người chơi đã lưu thông trên thị trường một lượng tiền thật không nhỏ, đồng thời họ cũng lưu thông trong game một số vật dụng mà họ gọi là “tài sản ảo”. “Với việc công nghệ thay đổi thì khái niệm tài sản cũng thay đổi: từ hữu hình tới vô hình. Tài sản ảo lúc đó cũng là tài sản và những tài sản ảo có được là do lao động hợp pháp. Trong game online cũng vậy, người chơi bỏ công sức ra để luyện game và nhận được những vật phẩm có giá trị, đó là lao động chính đáng và người chơi được mua - bán, trao đổi những vật phẩm này với nhau. Vì thế những tài sản ảo cần được công nhận” - trích phát biểu của ông Trần Hữu Linh, Phó cục trưởng Cục Thương mại điện tử và Công nghệ thông tin - Bộ Công thương trong một cuộc hội thảo vào tháng 2.2009 được đăng trên báo điện tử Dân Trí. Thế nhưng, đối lập với ý kiến đó là điều 163 và 181 Bộ luật Dân sự 2005: Tài sản ảo không thể xem là tài sản. Tài sản ảo chỉ là thuật ngữ mà các phương tiện thông tin đại chúng dùng để chỉ hình ảnh đồ vật, nhân vật, vũ khí… trong trò chơi.
Bình luận
* ackami: Tài sản trong game thuộc về mình cho đến khi nhà phát hành lấy lại hoặc bị hack.
* tieutieuvu: Bạn đọc kỹ điều khoản khi vào game của game mà bạn chơi chưa, nó có ghi rõ mà. Khi server đóng cửa chằng hạn, thì có ai phải chịu trách nhiệm đâu...
* Thịtgàluộc: Ở Việt Nam chưa có luật nào liên quan đến giá trị của đồ ảo cả, nếu nó “giải tán” thì huề, chả làm gì được cả.
(www.gamevn.com)
Xung quanh chuyện này vẫn còn nhiều tranh cãi. Nhiều chuyên gia đồng tình với việc công nhận tài sản ảo, nhưng cũng có nhiều người cho rằng, chúng không nhận biết được bằng giác quan cảm giác, không tồn tại trong thế giới thực, những đồ vật ấy chỉ có giá trị trong trò chơi ấy, không có giá trị ở nơi khác… Còn Thông tư 60 của Bộ Thông tin - Truyền thông có nhắc đến “tài sản có giá trị trong trò chơi” để chỉ các vật phẩm tồn tại trong trò chơi, được khởi tạo bởi nhà sản xuất và người chơi có thể nhận được trong quá trình chơi. Tuy nhiên vẫn chưa có quy định nào của pháp luật định nghĩa thế nào là tài sản ảo và những vật phẩm được sản sinh trong game có được coi là một dạng tài sản ảo hay không? Theo ý kiến của đại diện VinaGame: “Đã là “tài sản” thì không thể “ảo” được. Chỉ có khái niệm tài sản hữu hình và tài sản vô hình mà thôi (bản quyền là một hình thức tài sản vô hình). Với tài sản vô hình thì đã có những luật lệ rõ ràng bảo hộ (ví dụ như Luật Sở hữu trí tuệ)”.
Trong lúc chưa thống nhất đó là loại tài sản gì thì lại có những tranh cãi trên các diễn đàn về chủ sở hữu của tài sản ảo trong game. Game thủ Huỳnh Thanh Tùng ở TP.HCM lập luận: “Những tài sản ấy là của chúng tôi. Bản thân chúng tôi đã đóng một khoản tiền cho nhà phát hành qua việc mua thẻ hay đóng tiền hằng tháng nên nhân vật tạo ra là của chúng tôi. Chúng tôi dùng chính những nhân vật ấy để tạo ra những vật phẩm, thì đương nhiên vật phẩm là của chúng tôi. Giống như tôi mua phần mềm Photoshops về, vẽ ra những sản phẩm, sản phẩm đó của tôi, và tôi muốn làm gì thì làm chứ!”.
Còn ông Nguyễn Hoàng Tuấn Anh, Giám đốc Đối ngoại của VinaGame thì nghĩ khác: “Quan điểm của VinaGame về vấn đề này vẫn luôn nhất quán rằng những vật phẩm trong trò chơi - các đoạn mã thể hiện “hình ảnh” và “công dụng” của vật phẩm - là quyền sở hữu của đơn vị phát triển phần mềm trò chơi, mà ở đây là những đối tác của VinaGame như KingSoft, 51wan, Giant Interactive, Wizet (Hàn Quốc)… Người chơi tham gia vào trò chơi chỉ có quyền sử dụng phần mềm trò chơi vì mục đích giải trí. Như vậy vật phẩm trong trò chơi không thể được xem là tài sản của người chơi”.
Những “đoạn mã” mà người chơi đã từng mua bán hay cưới hỏi ấy thuộc về ai thì còn chờ quyết định của cơ quan có thẩm quyền. Nhưng rõ ràng, các game thủ không thể ngồi trên chú ngựa Bôn Tiêu của Võ lâm truyền kỳ để rong ruổi trên phố vào sáng chủ nhật hoặc rủ “cô vợ” đẹp như tiên trong Tru Tiên đi shopping vào tối thứ bảy vì đó là những thứ không có thật. Nói như anh T. - bác sĩ của một bệnh viện lớn ở TP.HCM: “Chúng ta chơi game là để giải trí. Chấp nhận bỏ một khoản tiền ra để xả stress sau những giờ làm việc mệt nhọc là chúng ta đã được lợi rồi. Sau khi tắt máy tính, chúng ta lại là những con người của đời thực và chúng ta còn rất nhiều thứ để lo toan”.
Trường Nghi