“Săn tìm” sơn nữ tắm tiên giữa đại ngàn

(Đời sống) - Núi rừng Tây Bắc từ lâu vẫn luôn là một vẻ đẹp bí ẩn có sức lôi cuốn biết bao người, không chỉ bởi vẻ hoang sơ của núi rừng, mà còn cả sự “hoang sơ” của con người nơi đây.



Những cô gái dân tộc ngực trần, khỏa mình dưới suối, hồn nhiên như thể chỉ có trời và đất, là hình ảnh đẹp và quyến rũ nhất của rừng núi. Mấy năm trở lại đây, con sóng của nền văn minh tràn vào tận những bản làng xa tít, khiến nhiều phong tục, tập quán của đồng bào mất đi, trong đó, tục tắm suối cũng dần mai một.

Giờ đây, tìm được một con suối, nơi mà các thiếu nữ khỏa tấm thân ngọc ngà trong làn nước trong mát là một điều hiếm có.

Huyền thoại đang dần mai một

Với người bình thường hẳn đã là kỳ thú, với những người ham thích phiêu lưu, khám phá thì được một lần chiêm ngưỡng vẻ đẹp tinh khôi của các sơn nữ “tắm tiên” quả là một niềm hạnh phúc.

Mỗi buổi chiều tà, khi ánh hoàng hôn vừa tắt, những cô gái dân tộc lại túm năm tụm ba rủ nhau ra con suối trong mát để xua đi những bụi bẩn, mệt nhọc sau một ngày lên nương làm việc vất vả.

Làn da trắng ngần nhấp nhô, huyền ảo trong làn nước mát lạnh, trong xanh của núi rừng khiến các cô gái như những tiên nữ trong bức tranh thủy mặc.


Những bộ quần áo được trút bỏ một cách nhẹ nhàng, mái tóc dài đen huyền được búi lên cao, thân hình tuyệt mỹ của các sơn nữ dân tộc dần được dòng suối tinh khiết ôm ấp vào lòng.

Làn da trắng ngần nhấp nhô, huyền ảo trong làn nước mát lạnh, trong xanh của núi rừng khiến các cô gái như những tiên nữ trong bức tranh thủy mặc.

Thế nhưng bây giờ tục lệ từ ngàn xưa ấy đang dần mai một và sắp biến mất vĩnh viễn bởi sự phồn vinh của xã hội công nghiệp đã gõ tới từng cánh cửa nhà sàn.

Những con đường được nối dài đến các xóm, bản miền núi, tiếng xe máy gào rú chạy ầm ầm qua các con suối, các tour du lịch đưa những đoàn khách thăm quan từ đồng bằng ồ ạt đổ bộ lên miền sơn cước, những con người xa lạ, hiếu kì khiến những “tiên nữ” không còn cảm giác an toàn.

Thay vì ra những bến tắm như trước đây, họ múc nước về nhà, tìm những nơi thật kín đáo để tắm nhằm lẩn trốn những ánh mắt tò mò.

Những phong tục tập quán độc đáo đang dần phôi phai, chìm vào quên lãng. Bây giờ, để tìm được nơi có những sơn nữ tắm tiên quả là một điều cực kỳ hiếm hoi.

Lần mò theo những dấu vết của những bức ảnh chụp thiếu nữ tắm tiên, tôi đến những dòng suối của người dân tộc ở bản Bến Thân, Đồng Sơn, Tân Sơn, Phú Thọ, để mong được tận mắt thấy lại vẻ đẹp huyền thoại của các sơn nữ.

Bản Bến Thân nằm cách trung tâm huyện Tân Sơn, Phú Thọ hơn 40km, bản nằm trên núi cao nên đường đi đều là những con dốc ngoằn ngoèo xuyên qua các cánh rừng rậm um tùm.

Rất nhiều những nhiếp ảnh gia đã từng lặn lội đến đây và chụp được những bức ảnh để đời về vẻ đẹp tắm tiên của các cô gái miền sơn cước.

Những dòng suối ở đây vẫn trong vắt, mát lành và chảy miệt mài không ngừng nghỉ, nhưng không biết các sơn nữ liệu có còn tắm tiên ở đây?

Đợi chờ cả một ngày trên những phiến đá, lần giở không biết bao trang sách đọc để giết thời gian, nhưng tôi vẫn không thể thấy được sự xuất hiện của các sơn nữ tắm tiên bên dòng suối.

Hỏi người dân ở đây, họ đều nói rằng, giờ không ai dám ra đây tắm nữa mà chỉ ra giặt quần áo thôi.

Xe máy, ô tô của người đi du lịch phóng vù vù qua suốt ngày, làm gì còn ai dám tắm nữa. Có chăng phải đi tới bản Cỏi, nơi heo hút và xa xôi nhất của huyện Tân Sơn, Phú Thọ.

Vẻ đẹp sơn nữ tắm tiên giữa núi rừng

Đường vào bản Cỏi (Xuân Sơn, Tân Sơn, Phú Thọ) liên tục những con dốc cao, dài nối tiếp nhau, mất rất nhiều thời gian tôi mới đặt chân được đến nơi. Thật đúng như những gì người dân nói, bản Cỏi thật hoang sơ và yên bình, những nếp nhà sàn đơn sơ lọt thỏm giữa rừng rậm và đồi núi trùng điệp.

Bản Cỏi là nơi cư trú của một bộ phận người Dao Tiền, bản nằm giáp với tỉnh Sơn La và huyện Đà Bắc của tỉnh Hòa Bình, cả bản hiện có 84 hộ, sinh sống bằng nghề nông nghiệp trồng lúa và một số nghề phụ như đánh bắt cá, hái măng, nuôi gà… kinh tế vẫn còn rất nghèo nàn và lạc hậu.

Nơi này chưa hề có dấu chân của nền văn minh bước tới, thật khó mà kiếm được sự ồn ào, đua chen ở bản Cỏi. Vì ở bản không có nhà nghỉ nào để thuê nên tôi vào xin nghỉ nhờ ở nhà một người dân ngay phía đầu bản.

Những cô gái người Dao mặc xiêm sau khi tắm xong

Biết tôi là nhà báo lặn lội từ dưới xuôi lên, họ rất niềm nở và bảo thích nghỉ bao lâu thì nghỉ, ăn uống cùng gia đình, có gì ăn nấy không phải lo. Thật vui sướng biết bao khi vừa mệt lử sau một cuộc hành trình lại có một nơi chốn để nghỉ ngơi.

Tìm gặp trưởng bản Cỏi, ông Đặng Vĩnh Phúc, tôi được ông cho biết: “Tắm suối là nét văn hóa có từ hàng ngàn năm trước. Trước đây, cứ sau mỗi buổi lao động vất vả trên nương, phụ nữ bản Cỏi lại rủ nhau ra suối trầm mình xuống dòng nước mát lạnh.

Tắm suối không chỉ để gột rửa bụi bẩn, ngâm mình trong dòng nước mát cho thư thái mà còn là thời gian để họ chuyện trò tâm sự, chia sẻ mọi điều trong cuộc sống".

"Hiện nay, hầu hết phụ nữ ở bản Cỏi này vẫn giữ tục tắm suối, chỉ có một vài nhà có điều kiện xây được nhà tầng thì có phòng tắm riêng, không ra suối tắm nữa. Tuy nhiên, mọi người thường đi tắm khi trời đã nhá nhem tối, không rõ mặt người chứ cũng ít ai tắm giữa “thanh thiên bạch nhật”.

Và họ thường tắm ở các con suối sâu trong núi đá, ở bản Cỏi thì vô vàn chỗ, nhiều khi muốn tìm cũng khó. “Nhen nhóm niềm hy vọng sẽ được tận mắt chứng kiến vẻ đẹp hoang sơ, hiếm hoi nơi núi rừng, tôi quay trở lại căn nhà sàn để chuẩn bị đồ nghề đi "săn vẻ đẹp tiên nữ".

May mắn ở gia đình tôi xin ngủ nhờ có cậu con trai tên Lương, năm nay vừa đúng 18 tuổi. Lúc nói chuyện cậu ta khoe với tôi: “Ở bản Cỏi này chẳng chỗ nào em không biết”.

Tôi thử hỏi có biết chỗ nào có con gái đẹp tắm suối không, Lương cười khì nói: “Có đấy, nhưng hơi xa, tít tận ở hang Đất, đường xấu xe máy không đi được, phải đi bộ lâu lắm. Với lại đi nhìn người ta tắm ngại lắm, người ta biết mình rình mò thì ê mặt”.

Sau khi thuyết phục, nói rõ ràng để cậu trai trẻ hiểu được mục đích của mình, Lương đồng ý chiều sẽ dẫn tôi đi để được tận mắt chứng kiến sơn nữ tắm tiên giữa núi rừng.

Đúng 5h chiều, tôi và Lương cuốc bộ từ nhà đi, đoạn đường tới hang suối có “tiên nữ” là đường đồi, tuy không dốc nhưng rất lầy lội, đường lót toàn những phiến đá to ụ, lởm chởm đi bộ còn nhọc, xe máy đi lên đây thì chịu chết.

Vừa đi Lương vừa cho tôi biết, ở bản Cỏi có nhiều chỗ có sơn nữ tắm suối, nhưng chỉ có chỗ hang Đất này mới có thể chụp ảnh được vì những người ra đây tắm khi trời vẫn còn chút ánh sáng sắp cạn của một ngày tàn.

Mất gần 1giờ đi bộ, chúng tôi mới đến nơi. Sau khi chọn địa điểm thích hợp, tôi ngồi ôm khư khư chiếc máy ảnh chầu chực đợi đến khi “nhân vật chính” xuất đầu lộ diện.

Và rồi, khi trời đã xám xịt sắp chuyển sang gam màu tối đen, những cô gái người Dao bắt đầu đi tới con suối ở hang Đất, từ từ trút bỏ xiêm y, cơ thể đầy đặn, trắng ngần nổi bật lên giữa màu u tối của đất trời, một vẻ đẹp huyền ảo đã lộ ra trước mắt.

Chiếc váy hoa được các cô gái quấn cẩn thận lên đầu ôm gọn lấy mái tóc, ngâm mình dưới làn nước mát lạnh, bờ vai trần trắng muốt, tròn trịa thấp thoáng theo những làn sóng nước của con suối. Không để lỡ cơ hội, tôi bấm máy theo từng cử động của “tiên nữ”.

Các sơn nữ chải tóc

Những tưởng sẽ không bao giờ còn được nhìn thấy nét đẹp ấy, thế nhưng giờ đây vẻ đẹp huyền thoại của núi rừng đang hiện diện thật sống động.

Trên đường về, tôi hỏi Lương còn các “sơn nam” trong bản thì tắm ở đâu, Lương cho biết: “Đàn ông trong bản thì cứ tiện đâu tắm đấy, nhưng không bao giờ tắm gần bãi tắm của phụ nữ và tuyệt đối không ai đi nhìn trộm sơn nữ tắm cả, đó như một quy luật bất thành văn ở đây”.

Chẳng thế mà các cô gái đều thoải mái trút bỏ xiêm ý, tha hồ nô đùa dưới làn nước mát để tận hưởng cảm giác sảng khoái từ làn nước tinh khiết chảy ra từ núi.

Lần mở xem lại những tấm hình quý giá vừa ghi lại được, tôi tự hỏi không biết tục tắm tiên ở bản Cỏi sẽ còn lưu giữ được đến bao giờ.

Có khi nào nó sẽ lại bị tan biến bởi những điều trần tục đang dần xâm chiếm cuộc sống nơi nguyên sơ này, để rồi những dòng suối trở nên chơ vơ vì không còn bóng dáng “tiên nữ”...


Tin mới