Ông trời có mắt!

VNCA - 

Ong troi co mat!

Hắn hằng mong ước rượu ngon, gái đẹp cùng những cuộc du hí xa xỉ… Nhưng giờ đây tất cả đã chấm dứt sau song sắt xà lim. Trọn mười bốn tháng ròng như con hổ vằn bị nhốt trong ngăn chuồng tám thước vuông chật hẹp… Còn giới quản giáo ít ai ngờ rằng người tù mang số 432 có thể đào thoát khỏi khu canh giữ cực kỳ hiện đại. Vậy mà điều đó đã xảy ra trong một đêm thanh vắng, thỏa ước nguyện khao khát tự do của tên tù đang thụ án chung thân cấm cố về tội cố sát tình địch.

Đầu đuôi thế này:

Louis Hingerlo, bạn tù mới đã luống tuổi cũng là tay trùm lừa đảo trong các thương vụ tài chính xuyên quốc gia, đã bí mật gõ ám hiệu qua vách xà lim khoe với đồng nghiệp 432 ở buồng bên về thông tin mới thu thập, rằng vào mỗi tối thứ sáu hằng tuần, tại khuôn viên trước cửa nhà tù thường đậu một cỗ Volvo thể thao màu mận chín, thuộc sở hữu của cô bạn gái viên giám đốc trại tù. Chìa khóa luôn cắm sẵn trên ổ điện, chắc cô nàng chủ quan rằng chẳng kẻ chuyên thổi xế hộp nào dám cả gan đột nhập chốn này…

- Thế tới tận lúc nào thì cặp tình nhân ấy mới chịu chia tay? - Tù nhân số 432 gõ ám hiệu hỏi, vẻ sốt ruột.

Hắn được giải đáp là thường vào lúc khuya muộn, viên giám thị thân chinh tiễn người đẹp ra tận chỗ đậu xe trong trạng huống hết sức bịn rịn, trước khi cô nàng tóc hung nhấn ga quay về Paris…

- Đó là kiểu xe hai cửa với hai chỗ ngồi đời cuối - L.Hingerlo bổ sung thêm - Hãy thực thi sứ mệnh về với tự do của những chàng trai quả cảm…

"Lại thêm một chân dài tóc hung" - Hắn thầm liên tưởng đến cô nhân tình Eva ưa lăng nhăng, vợ của tay bạn thân Raul và cũng là nguyên nhân khiến hắn khử tên tình địch Dalbo, bất chấp nạn nhân là quý tử của một quan chức đang tại vị ở một quận trung tâm Paris. Dù sao cũng phải tận dụng nguồn tin bổ ích mà bạn tù già vừa cung cấp. Được vậy mới lại có dịp tha hồ tung tăng giữa đám người đẹp xinh như mộng chứ.

Ngay đêm đó hắn âm thầm bẻ gãy chiếc chân giường khuất phía trong. Với kinh nghiệm của một tay chuyên trộm xe các loại, chẳng khó khăn gì hắn đã biến đoạn thanh chằng inox thành một cái móc sắt và một chiếc dũa cực bén.

Xẩm tối ngày thứ sáu, nhằm đúng giờ giao ca của đám lính gác, tù nhân 432 nhanh chóng đu lên ô cửa thông gió bằng sợi dây xé vội từ tấm ga trải giường. Chỉ sau vài nhát dũa, ba cây sắt to bè cắm dọc khung cửa đã bị bẻ cong. Hắn chui người qua khoảng trống nhỏ xíu…

Ơn trời! Do nhịn ăn và thức trắng suốt ba ngày qua nên thân hình hắn đã sút đi phân nửa, chật vật mãi rồi cũng lọt qua dãy tường đá nặng nề. Hắn buông người cho cơ thể rơi tự do, trước khi chuyển sang tư thế tiếp đất bằng hai đầu gối. Chỉ có cách ấy mới loại trừ được những chấn thương trầm trọng, kinh nghiệm từ hồi còn chăm tập thể hình bên ngoài đã mách bảo hắn.

Bất chợt những hồi chuông báo động điện tử rú lên liên hồi…

"Nếu cỗ xe không hiện diện đúng như Louis thổ lộ thì sao? - một ý nghĩ thoáng qua đầu người tù mang số 432 - Hiển nhiên cuộc đào thoát ngoạn mục này ắt biến thành trò cười cho thiên hạ".

Kẻ đào tẩu rớt xuống đám cỏ khuôn viên, cố ghìm nén những tiếng rên vì đau… Còn đám lính canh đinh ninh rằng hắn đang ẩn nấp đâu đó, do không thể lết đi đâu được sau cú nhảy kinh hoàng. Cả hệ thống camera bảo vệ cũng được huy động soi rọi dò tìm từng centimet quanh chân tường nhà tù. Không một ai tình cờ phát hiện ra khiếm khuyết lớn nhất, rằng cỗ xe hơi màu đỏ đã "không cánh mà bay"…

*

Hắn phóng một mạch về nhà tên bạn thân từ hồi còn để chỏm. Chỉ có Raul mới dám cưu mang kẻ vượt ngục lúc thế cùng.

Lặng lẽ tấp vào dưới một tán cây xum xuê, gã tù xổng trại vội vã phóng lên cầu thang nhà bạn. Raul xuất hiện tức thì ngay sau tiếng chuông cửa.

- Đã tự giải thoát được rồi đấy à? - Chủ nhân ngập ngừng thay lời chào.

- Xem ra cậu có vẻ ngạc nhiên - Tù nhân 432 chặn họng - Tớ đâu phải là kẻ đầu tiên chạy trốn khỏi nơi giam cầm.

- Thì đúng vậy! - Raul đáp, giọng gay gắt - Nhưng kẻ duy nhất mà tớ muốn người ta bắn bỏ lúc vượt ngục lại chính là cậu… Thôi, mọi chuyện để sau. Giờ hãy vào tắm rửa và thay đồ đi đã. Cái con số 432 án ngữ trên người cậu nom thật phát khiếp!

- Cảm ơn thịnh tình từ anh bạn nối khố - Vị khách nói vẻ ôn hòa - Nhưng dù sao tớ rất căm những kẻ nói xấu sau lưng, chắc họ thêu dệt đủ chuyện khi tớ vừa khuất sau hàng song sắt chứ gì?

Raul nghiến chặt quai hàm suốt thời gian vị khách bất đắc dĩ tẩy rửa cơ thể trong buồng tắm, bởi cô vợ Eva có thể đường đột trở về vào bất cứ lúc nào; cho dù chính thức lúc này nàng đang làm ca chiều tại một quán bar… Chủ nhân sợ phải mục kích cảnh khó xử khi Eva tái ngộ cùng kẻ đào tẩu. Vả lại, Raul đâu muốn trở thành nạn nhân như anh chàng Dalbo xấu số…

- Lúc này tớ không muốn gặp Eva chút nào sất! - Vị khách vừa bật máy sấy tóc vừa quả quyết như muốn lấy lòng chủ nhà.

- Tớ rất hiểu tâm trạng cậu - Raul phân bua - Trước mắt hãy tạm lánh đâu một thời gian cái đã, ngõ hầu việc truy lùng tạm lắng xuống. Tớ còn mấy nghìn euro trong ví ấy, cậu cứ lấy mà dùng.

- Một lần nữa xin cảm ơn sự chu đáo của bạn đồng niên từ thời để chỏm.

- Từ nãy tới giờ tớ chỉ phân vân mãi một điều, rằng làm sao mà cậu trốn khỏi được cái nhà tù cực kỳ nghiêm cẩn ấy?

- Hãy bình tâm ngồi xuống để nghe cho rõ chuyện.

Tù nhân 432 thuật lại vắn tắt những ám hiệu của cựu doanh gia Hingerlo, nhấn mạnh vai trò chiếc xe của cô bạn viên tân giám đốc đẹp trai.

- Cậu nói là cỗ Volvo thể thao hai cửa màu mận chín đời sau cùng phải không?

- Chính thế!

- Thế còn bảng số?

- Biển Paris chính hiệu "con nai vàng".

Quỷ thật, Raul trộm nghĩ, chẳng lẽ… Đường đường chính chính cả "kinh thành ánh sáng" chỉ có độc một chiếc, do đích thân Raul cất công sang tận xứ Thụy Điển đặt làm riêng. Còn nếu trùng với một du khách lãng tử nào đó, thật phi lý nếu kẻ ấy chỉ mê thăm thú ngôi nhà tù mới xây đều đặn hàng tuần?... Đồ quỷ cái! Đích thị là Eva rồi!... Té ra nàng đâu có chừa thói trăng hoa sau khi mục sở thị cảnh Dalbo bị bắn nát óc. May phúc qua sự đào tẩu của tù nhân 432 mới hiểu thêm bản chất của bà xã vốn hằng ngày đầu gối tay ấp.

Eva xuất hiện trên ngưỡng cửa ứng đúng thời gian biểu cố hữu. Nàng ôm chầm lấy chồng giọng thổn thức:

- Raul, anh yêu! Hôm nay là một ngày cực may với đôi ta… Em suýt ngất xỉu lúc tan ca, khi bảo vệ quán bar cho hay là cỗ xe màu mận chín anh mới mua tặng em đã bị trộm nẫng mất… Nhưng quả là ông trời có mắt! Em vừa bước xuống xe bus đã không thể tin vào mắt mình, kề ngay trạm xe gần nhà mình là chiếc Volvo thân yêu không sơ sẩy chút gì. Nó ngoan ngoãn đậu dưới tán cây sát hiên nhà, như nóng lòng chờ chủ nhân cho những cuộc hành trình mới…

Tin mới