Nhưng Hà Nội vẫn là nơi tôi sinh ra và sẽ là nơi tôi nằm xuống. Hà Nội tụ khí ngàn năm, Hà Nội địa linh nhân kiệt, Hà Nội bốn mùa xôn xao bất tận. Lạnh thì lạnh ghê người nhưng đã nóng thì nóng hãi hùng. Phải chăng chính vì thế mà cái man mác của gió thu, cái se lạnh nồng nàn của hơi xuân một sáng tràn về vương theo hương hoa sữa hắc dịu quý giá nhường bao. Cứ nghĩ, ngày nào cũng gió mát nắng vàng cả thì khoan khoái lắm nhưng tâm hồn con người sẽ nghèo đi nhiều lắm. Cũng như sau những ngày đông giá rét, cô gái Hà Nội cởi bỏ bộ áo lạnh xù xì ra, chân tay, mặt mày bỗng trắng mát như que kem mùa hạ, như chú gấu con xinh xẻo sau một mùa đông ủ ấm bây giờ tươi mởn ra khỏi hang. Và cái cười nụ chứa nắng nơi cô kia nữa, sao cứ gợi nhắc đến vị ngọt của một hạt cốm làng Vòng.
Mùa xuân. Có lần tôi bảo, mùa xuân là mùa của tình yêu, là mùa mà trái tim các cô gái rộng mở nhất, kể cả người mang sắc phục công an như em, ơi các chàng trai trẻ, còn chờ gì nữa, đây là thời điểm tuyệt vời để các cậu nói lời tình yêu, nói nhanh đi, để chậm, mùa hè oi ả ào về, trái tim các cô trở nên chật chội lắm, tỏ tình lúc đó sao thấy khó khăn. Em nghe mà chỉ bĩu môi: Thế anh tỏ tình với em vào mùa nào thế? Mùa đông, tôi trả lời, cái mùa bao gồm cả thu lẫn xuân, cộng hưởng. Em cười buồn: anh già mất rồi, người già hay lẩn mẩn triết lý, đã gọi là tình yêu làm gì có mùa, khi yêu rồi, người con gái bất chấp tất cả, mưa gió, nóng lạnh, bão tố trái tim vẫn luôn rộng mở, còn khi không yêu, em đố đấy, anh có đưa đến cả một trời thu, trời xuân vào nó vẫn chối từ. Tôi cười và im lặng. Cô sĩ quan an ninh của tôi bao giờ cũng đúng. Phải chăng cái nghề nghiệp luôn đòi hỏi độ tỉnh táo như em không thể để đầu óc của mình có lúc trôi theo sự cảm tính.
Hà Nội con gái mùa nào cũng đẹp. Con gái mùa đông càng đẹp. Một cái đẹp buồn. Một cái đẹp hướng nội. Một cái đẹp như thách thức hoàn cảnh bên ngoài. Hoàn cảnh càng nghiệt ngã, vẻ đẹp con gái càng thao thiết, vời vợi. Dẫu rằng con gái Hà thành hôm nay được hội tụ từ khắp nơi tứ xứ trảy về nhưng chỉ ít tháng ít năm, khí thiêng Thăng Long ngàn năm văn hiến sẽ nhuận chín tất cả để thoắt chốc các em mang vóc hình, tâm hồn con gái Tràng An.
Tôi thường nói, Hà Nội có hai niềm tự hào mà không phải nơi nào cũng có. Đó là cây xanh và vẻ đẹp con gái. Cây xanh thì khắc trồng khắc nên. Nhưng vẻ đẹp lại do tự nhiên mà có, như thế sông thế núi tạo nên. Chợt nhớ lại năm nào, những chiều thứ bảy, các em sinh viên, các em trường múa, trường nghệ thuật... đi ra từ khu Mai Dịch để trở về nhà nghỉ ngày chủ nhật, chỉ áo bông xanh, quần phip đen, dép nhựa thôi mà sao làm dịu mềm cả một chiều bom đạn. Lại nữa, một sáng đẹp trời, các cô gái văn công quân đội, các cô gái văn công công an võ trang rủ nhau đi dạo phố sau khi vừa dựng xong vở kịch múa "Lửa hận rừng dừa" ở Trung Hoa về, quân phục xanh, tóc buông lơi, mắt nhìn cũng xanh, vẻ đẹp vừa kiêu hùng vừa giàu nữ tính ấy làm chao nghiêng cả hồ Gươm, làm ngẩn ngơ đôi mắt bao chàng trai Hà thành đa tình đa cảm.
Con gái giữa đời thường đã đẹp. Con gái trong chiến tranh càng đẹp. Đẹp mỏng manh, đẹp siêu thoát, đẹp tội tình giữa lằn ranh sống chết. Như vẻ đẹp suốt đời không bao giờ quên được của những cô du kích, giao liên thấp thoáng đi trong rừng chiều năm xưa. Như hình dáng nước non này sao cứ giống thân hình một người đàn bà nhẫn nại, tần tảo, kiên trung, bền bỉ gồng mình dướn căng sức ra đại dương để chắn che cho gia đình, cho đất liền tránh cơn bão tố.
Thời mở cửa con gái vẫn đẹp, thậm chí càng đẹp, một cái đẹp hướng ngoại chói chang, sặc sỡ, nhìn một cái là thấy đẹp, thấy bị hớp hồn ngay, đến nỗi đang ngồi trong phòng âm thầm xây đắp những tháp ngà văn chương lạnh lẽo, chỉ cần mở cửa nhìn xuống đường thoáng thấy một cô gái vận quần soọc, áo phông, ngồi trên xe máy, cặp chân dài trắng muốt miên man là bao nhiêu thành quách cao siêu sụp đổ hết, nhưng không hiểu sao, lại không hiểu sao, vẫn thấy lưu luyến nhớ những nét đẹp hướng nội ngày nào.
Giọng nói con gái quê tôi thật nhẹ, thật mềm, thoáng chút giận hờn, thoáng chút tinh nghịch, thoáng chút nhõng nhẽo như chưa lớn, như vừa mới lớn, như chưa yêu lại như vừa được yêu, ngọt lịm, tinh khiết, như hát như ru và như... có gió thổi vi vu ở đầu lưỡi. Tiếng gió làm duyên cả những câu khó nói, những điều khó thốt thành lời.
... Anh, em đố anh con phố có cái tên dài nhất ở Hà Nội là phố gì nào? ứ, khôn thế! Vậy phố ngắn nhất, phố chỉ có một ngôi nhà là phố gì?... Tiếng gió tuổi thơ. Không, đừng anh… Em sợ lắm! Anh không yêu em à? Tiếng gió nghẹn ngào. Anh... anh cứ đi đi! Sau này trở về, nếu có làm sao em sẽ làm lụng nuôi anh suốt đời. Trong gió có mưa bụi bay. Em vẫn yêu anh... Yêu cả những khuyết tật của anh nhưng em không thể sống với anh được. Em đi đây. Chỉ mong anh tin rằng xung quanh anh vẫn còn rất nhiều người tốt. Cuộc đời này chưa phải đến nỗi bỏ đi cả đâu.
Bây giờ mới là tiếng gió thổi biệt ly. Tiếng gió vi vu. Tiếng gió buồn buồn. Vui cũng buồn buồn. Yêu cũng buồn buồn. Giận hờn cũng buồn buồn. Chia ly càng buồn buồn thao thiết hơn. Nỗi buồn là tài sản vô giá của con người. Chính nỗi buồn man mác đã tạo nên những vị ngọt phù sa mỡ màu trong hành trang tâm hồn mà chẳng gì có thể thay thế được.
Vâng, vậy mà suốt cả chục năm tôi đã xa nó, nhớ nó, thèm được nghe lại nó đến cồn cào. Thế rồi bỗng một ngày nghe tin có cô cán bộ an ninh người Hà Nội mới vào, đang ở căn cứ bên kia sông. Bứt dứt, bồi hồi đến lạ! Suốt ngày chỉ ra vào, chỉ mong trời chóng tối để vượt tám trăm mét nước sông Sài Gòn đầy cạm bẫy, ken đặc những giang thuyền để sang với em. Sang chả để làm gì, cũng không cầu mong gì, chỉ để ghé tai vào vách lán nghe được một tiếng nói của em rồi lại bơi tám trăm mét nước chết chóc trở về, thế thôi.
Nhưng tối hôm đó, oái oăm thay, khi vượt sang được đến nơi thì căn cứ của em đã di chuyển đi rồi, di chuyển đi mà dường như tôi vẫn thoảng nghe được tiếng nói của em ủ ngầm trong lá cành, trong cỏ dại. Và sau đêm đó, cứ có cảm giác như Hà Nội xa vời hàng ngàn cây số đang hiển hiện rỡ ràng ngay bên kia sông, gần lắm.
Để rồi bây giờ, đã trở về sống giữa Hà Nội hơn hai chục năm nay, ngày ngày được nghe tiếng con gái Hà Nội bủa vây xôn xao xung quanh mình, tôi lại thèm nhớ được nghe lại một giọng nói con gái Nam bộ. Giọng nói trận mạc. Giọng nói đêm hôm. Giọng nói có tiếng sóng sông Sài Gòn ngào trộn. Giọng nói mát ngọt như gáo nước dừa đêm hành quân xa. Giọng nói như tiếng gió thổi vi vu. Chỉ khác cái vi vu đó sao cứ phảng phất một chút buồn buồn, một chút tồi tội. Cái buồn buồn tồi tội của giọng nói con gái một thời đi qua chiến trường. Vì thế mà thành yêu thành nhớ.
Tiếng nói con gái là tiếng động khe khẽ của cuộc đời, là âm thanh khe khẽ của tình yêu. Khi yêu người ta có thể nói bằng mắt, có thể nói bằng miệng. Con gái Hà Nội biết nói bằng cả hai thứ. Nói vi vu, nhìn lúng liếng, cuốn hút, ào ạt, ai mà chịu nổi. Tiếng nói ấy cũng biến động theo biến thiên dòng đời. Thời chiến tranh là tiếng gió nhẫn nại phả chút ngậm ngùi ly biệt. Thời bao cấp ảm đạm, tiếng nói kia vẫn là gió nhưng đã có chiều chẳng còn ru êm như trước. Thời thị trường ngang ngửa, gam màu lại chuyển sang khí sắc chói chang, thậm chí thi thoảng xen vào cả những thanh âm nghiệt ngã, rít rẩm. Và bây giờ cuộc sống đang khấm khá dần lên, tiếng nói kia cũng dần dà tìm lại được hơi gió vi vu trong từng âm tiết ngọt dịu của mình.
Tiếng nói giúp cho ta được trở về cõi tĩnh. Đánh thức ta trở về với bản ngã của mình. Như cuộc sống quá sức xô bồ mang nhịp điệu công nghiệp hôm nay, cả ào ạt những con sóng hội nhập đang tràn vào như thác lũ kia nữa, con người thỉnh thoảng cũng nên trở về với thiên nhiên, tìm ra bờ sông bến bãi để được thả hồn theo mặt nước, đắm mình theo một cánh buồm nâu, để được nghe một tiếng con gái gọi đò sâu thẳm và để thấy cái đích thực cuộc đời là gì.
Đang đi giữa nắng nôi, cát bụi, chợt thoáng nghe một tiếng nói thanh nữ đâu đây, lòng dạ bỗng dịu mát như vừa được ai đó cho uống một gáo nước dừa ngọt lịm. Hè về. Trời xanh, lá xanh, gió xanh, nắng xanh, tiếng nói con gái cũng xanh. Xanh như không thể xanh hơn được nữa. Xin cám ơn cuộc đời! Xin cám ơn tiếng gió thổi trên bờ môi con gái làm vơi nhẹ đi thật nhiều những nhức nhối, những trở trăn trong cuộc đời vật vã mưu sinh và tràn đầy khát vọng. Xin cám ơn em, cô gái mang sắc phục màu ô liu xanh thẳm chắc tết này lại phải xa nhà để lặn lội đi đến những nơi có thể giữ được bình yên cho cuộc sống.