Ngân Khánh từng một thời hư hỏng

XZone -  3 tin đăng lại

Ngan Khanh tung mot thoi hu hong

Niềm tin về số phận con người không bao giờ khổ mãi, niềm tin mình có thể tự mở cánh cửa cuộc đời mình đã giúp Ngân Khánh đứng dậy và vượt qua những biến cố trong cuộc đời.

Năm Ngân Khánh học lớp 11, đúng vào giai đoạn quan trọng nhất trong sự phát triển tâm l ý thì gia đình cô gặp biến cố. Sau nhiều năm sống trong mâu thuẫn, ba mẹ Khánh quyết định ly hôn, đường ai nấy đi. Ngay sau đó, chị gái Ngân Khánh bị tai nạn ảnh hưởng đến não, mặt mũi biến dạng nghiêm trọng. Đến bây giờ, Khánh vẫn bị ám ảnh bởi giây phút nhìn thấy người chị xinh đẹp của mình đầu cạo trọc lốc, mặt mũi biến dạng hoàn toàn với vết mổ kéo ngang sọ. Khánh kể về tai nạn của chị gái, lời kể không được tròn trĩnh bởi những khúc nghẹn. Đó chính là cú sốc lớn nhất trong đời Khánh, có lẽ sự đau đớn này đã là tột cùng…

- Khi gia đình có biến cố, lại là mộ cô gái đẹp, cứng đầu và hơi bất cần, thường sẽ có hai lựa chọn, một là hư hỏng để phá đời, hai là trưởng thành…

Rất tiếc, vào thời điểm đó, đã có lúc tôi chọn cái thứ nhất. Khi chị bị tai nạn, ba mẹ dù đã ly hôn nhưng vẫn về ở cùng một nhà để chăm sóc chị thì những xung đột lại đến. Có khi, tôi đang ngủ cùng chị thì nghe tiếng cãi vã, rồi tiếng mẹ thét lên bên phòng. Tôi chạy vụt sang, mở tung cửa thì thấy ba đang bóp cổ mẹ. Tôi lao vào can ngăn rồi to tiếng với ba để bảo vệ mẹ… Chị bị tai nạn, ba mẹ lại lục đục suốt ngày, tôi chán nản, đâm ra cãi vã với ba thường xuyên. Quá bế tắc, có lúc tôi đã định bỏ nhà đi.

- Ai là người đã giúp chị chuyển từ cái thứ nhất sang cái thứ hai?

Không một ai cả. Từ nhỏ tôi đã quen suy nghĩ độc lập, làm gì, nghĩ gì cũng chỉ có một mình. Giai đoạn đó, tôi vực dậy được vì nghĩ mỗi người đã có một số phận, không ai khổ mãi, mà cũng chẳng ai có thể sung sướng mãi. Cuộc đời mình là do mình quyết định. Tôi phải quyết tâm mở ra cánh cửa cho mình chứ không tự nhốt mình mãi được.

- Và chị đã mở cánh cửa đời mình bằng cách nào?

Tôi lao vào kiếm tiền. Biến cố xảy ra trong vòng hai năm. Khi chị đỡ bệnh, ba ra ở riêng, nhà chỉ còn mẹ, anh, chị và tôi. Tôi làm tất cả mọi việc như: người mẫu ảnh, đóng vai phụ, hát tụ điểm… để kiếm tiền, cũng là để quên đi nỗi buồn.

- Cuộc chia tay của ba mẹ có thể là một sự giải thoát. Tại sao chị vẫn coi đó là nỗi đau?

Tôi đau về tai nạn của chị nhiều hơn. Đó mới là nỗi đau lớn nhất. Gia đình tôi từ xưa đã cư xử với nhau hời hợt, không sâu sắc, mạnh ai người nấy sống, ít quan tâm, chia sẻ đến nhau. Đó không phải là vấn đề, mà là thói quen, đã trở thành nền tảng cố hữu trong gia đình. Nên cuộc chia tay của ba mẹ, cũng không ảnh hưởng nhiều đến tôi lắm.

Trước đây, tôi là người sống lạnh lùng. Tuy nhiên càng lớn, tiếp xúc với xã hội bên ngoài, chứng kiến những người xung quanh mình cư xử với gia đình, người thân của họ, tôi mới thấy được ý nghĩa của tình thân. Có khi lái xe đi đường, tôi nhìn một gia đình nhỏ đang chở nhau đi chơi mà thấy rất tủi thân. Tôi ước gì mình cũng có một gia đình thực sự tràn đầy tình yêu thương, với đầy đủ ba mẹ.

- Tại sao chị không là người chủ động thay đổi suy nghĩ của mọi người trong nhà?

Có chứ. Nhiều lúc tôi thèm tình thương yêu nên cũng muốn tìm kiếm trong chính gia đình mình. Tuy nhiên, không thể ngày một ngày hai mà thay đổi những cái đã trở thành cố hữu. Sự hời hợt đã ăn sâu vào suy nghĩ và trở thành thói quen.

Khi có chuyện vui buồn, tôi ước gì mình có thể gọi điện về chia sẻ với anh trai hoặc mẹ. Khi đoạt giải HTV Awards năm nay, tôi hạnh phúc lắm. Nếu có một cuộc điện thoại, hay đơn giản là một câu chúc mừng, một hành động quan tâm của những người trong nhà thì tôi sẽ hạnh phúc hơn nhiều.

- Có thể nói, chị cô đơn trong chính căn nhà của mình. Vậy ai là người chia sẻ với chị?

Điều tôi sợ nhất bây giờ là gặp chuyện buồn. Tôi sợ phải đối mặt với nó. Tôi rất cô đơn, bạn bè không, người thân cũng khó có thể chia sẻ được. Khi có chuyện buồn, tôi thấy lạc lõng trong chính ngôi nhà của mình. Bước chân ra đường, tôi cũng chỉ có một mình, cảm thấy mọi người đều xa lạ với mình. Đó là cảm giác đáng sợ nhất. Bởi vậy, mỗi khi buồn, tôi sẽ lái xe một mình và khóc cho hết. Chỉ khi hết nước mắt, tôi mới dừng xe.

- Không thể quyết định hoàn cảnh gia đình, nhưng còn bạn bè. Hình như chị không có nhiều bạn?

Trước đây, tôi từng đi coi tướng. Thầy nói bàn tay tôi ngón út chỉ ngắn bằng nửa ngón áp út, chứng tỏ cung bạn bè của tôi không tốt. Chơi với bạn sẽ bị đâm sau lưng, nói xấu hoặc phản bội. Tôi không tin, nhưng lớn lên, trải qua nhiều lần trắc trở trong tình bạn thì tôi nghiệm thấy đúng thật. Đặc biệt trong giới nghệ thuật, kiếm được một người bạn thân thực sự là điều cực k ỳ khó.

- Tại sao?

Vì luôn có sự đố k ỵ. Hai người con gái bình thường chơi với nhau đã khó, đằng này, hai người cùng làm nghệ thuật thì hầu như không có cơ hội để thân nhau. Con gái mà, đố kỵ, ganh ghét rồi nói xấu, tranh giành… đủ cả.

Tôi từng có hai người bạn thân làm nghệ thuật nhưng rồi cũng có chuyện. Sau này, tôi bị mất niềm tin vào tình bạn và không muốn tìm thêm một người bạn mới nào nữa. Người ngoài nghề càng khó thân vì thời gian, hoàn cảnh và công việc khác nhau, mối quan hệ cũng khác.

- Thế còn người yêu?

Tôi không đặt ra mục tiêu bao giờ yêu, tìm người thế nào, bao giờ sẽ lấy chồng, lúc nào sinh con. Tôi luôn tin mọi chuyện đều có duyên số và con người có số phận. Duyên chưa tới nhưng tôi cũng không trông chờ vì đây đang là giai đoạn quan trọng nhất trong sự nghiệp của tôi.

- Chuyện của ba mẹ có ảnh hưởng gì đến việc chọn người đàn ông sau này của chị?

L ý do chính dẫn đến những xung đột kéo dài của ba mẹ tôi là do ba tôi không làm chủ trong gia đình. Sự tự ti của người đàn ông cực kỳ nguy hiểm. Nên sau này, dù thế nào đi nữa tôi mong lấy một người chồng có đủ khả năng làm chủ gia đình về mọi mặt để khỏi đi vào vết xe đổ của ba mẹ.

- Nghĩa là chị sẽ chọn một người giàu có?

Tôi sẽ lấy một người hơn mình. Tôi vẫn lao động, vẫn kiếm tiền, nhưng chồng tôi sẽ là người làm chủ kinh tế gia đình. Anh ấy sẽ là người giỏi và chín chắn hơn tôi… Tôi quan niệm, người đàn ông của mình phải làm cho mình thấy tôn trọng.

Theo Thế Giới Văn Hóa

Tin mới