Mẹ Nguyễn Cao Kỳ Duyên mở nhà hàng Phở Ta

Vzone - 19/08/2009 09:02

Me Nguyen Cao Ky Duyen mo nha hang Pho Ta

Vợ cũ của ông Nguyễn Cao Kỳ quyết định mở hàng Phở Ta vào 9h sáng ngày 09/09/2009.

Tuy không tin vào hôn nhân nhưng bà Đặng Tuyết Mai (vợ cũ của ông Nguyễn Cao Kỳ) vẫn phải bật khóc khi gia đình riêng của con gái Nguyễn Cao Kỳ Duyên tan vỡ, bà tâm sự: "Bản thân tôi cũng khóc vì thương hai đứa rất nhiều. Với tư cách một người mẹ, người bạn, những gì cần nói đã nói, cần làm cũng đã làm, nhưng tôi tôn trọng quyết định riêng của chúng. Đôi khi, hạnh phúc như một cái vung tay, mình không thể níu kéo. Đến lúc phải buông thì buông, níu kéo để rồi cằn nhằn, rồi không vui vẻ với nhau thì không hay chút nào". Bà Tuyết Mai cũng cho biết sau khi ly hôn với chồng cũ tuy đã có bạn trai nhưng bà nhất quyết không đi thêm bước nữa: "Tôi có bạn trai, nhưng không nhất thiết trói buộc nhau bằng cuộc sống hôn nhân. Ngày trước khi đám cưới với ông Nguyễn Cao Kỳ, tôi cũng đâu cần đến tờ hôn thú. Cho đến khi sinh Kỳ Duyên, mọi người ép quá, tôi mới ký vào tờ giấy để hợp thức hóa vị trí vợ chính của mình và để con mình có cha".

Bà Đặng Tuyết Mai luôn thương Trịnh Hội (chồng cũ của Kỳ Duyên) như con trai ruột

Hiện tại sau nhiều năm bôn ba xa xứ, với nỗi nhớ quê nhà tha thiết không lúc nào nguôi được trong lòng, bà Tuyết Mai quyết định trở về Việt Nam. Lần về này bà muốn làm một điều đặc biệt đó là "đưa món phở vào biệt thự" nên đã cùng các cộng sự chuẩn bị khai trương Phở Ta vào 9h sáng ngày 09/09/2009 tại số 14 Lê Quý Đôn, quận 1, tp. HCM. Bà Đặng Tuyết Mai đã có cuộc trao đổi với phóng viên về công việc kinh doanh mới này của mình:

- Sắp tới, bà dự định khởi nghiệp kinh doanh tại quê nhà. Điều gì thôi thúc bà chấp nhận từ bỏ cuộc sống an nhàn ở Mỹ để đem khó vào mình?

- Càng lớn tuổi, nỗi nhớ quê hương càng mạnh mẽ. Các cụ ngày xưa vẫn bảo, lá rụng về cội. Trong đầu tôi lúc nào cũng nghĩ chuyện trở về. Ở bên kia có an nhàn đến đâu thì vẫn gọi là bên Mỹ. Về nước, dù có phải than: "ôi giời ơi, nóng quá" thì cũng là quê mình, cũng thích quay về. Như là máu hòa trong người, tôi khó lòng cắt nghĩa cho cụ thể.

Càng lớn tuổi, nỗi nhớ quê hương càng mạnh mẽ. Các cụ ngày xưa vẫn bảo, lá rụng

về cội. Trong đầu tôi lúc nào cũng nghĩ chuyện trở về

Thế nhưng, trở về mà không có gì để làm thì buồn! Ở Mỹ, tôi chỉ có mỗi việc chăm sóc con, cháu. Bây giờ, con cháu đã lớn, có thể tự lo cho mình. Vô tình nhận được lời mời của những người chủ đầu tư Bún Ta, tôi quyết định trở về Việt Nam nấu phở với thương hiệu rất gần gũi: Phở Ta. Tôi coi đây là một dịp thử thách chính mình.

- Món phở truyền thống vốn quen thuộc với người dân Việt. Bà làm sao để tin tưởng món phở của mình thu hút thực khách?

- Tôi nấu phở hơn 30 năm nay. Mỗi lần nấu được ví như một "công trình vĩ đại" bởi có cả trăm người thân, bạn bè đến dự. Ai cũng chờ đợi được ăn (cười). Tôi muốn giới thiệu đến mọi người loại phở chất lượng cao, được nấu không... "hà tiện" để tạo được sự tinh khiết. Nước dùng phải được nấu từ thật nhiều xương, sau đó để vào tủ lạnh cho bao nhiêu chất mỡ đóng thành lớp, rồi vớt bỏ đi. Khi đun thì nhỏ lửa để nước thật trong. Mùi thơm lại không quá nhiều mùi hồi, mùi quế. Bánh phở lượng vừa phải, nước dùng thì đầy ra rồi rắc hành ngò xanh ngát... Nói chung, nhìn vào phải thấy thơm ngon.

MC Kỳ Duyên rất giống bà Tuyết Mai

Tôi cũng thấy trước giờ, món phở thường được cho là thức ăn bình dân, chưa có ai dám mang vào "biệt thự". Tôi muốn nó trở thành một nét văn hóa thưởng thức thức ăn truyền thống Việt cao cấp. Ở đó, sức khỏe của người dùng được bảo đảm từ những gì tinh khiết và sạch sẽ nhất.

- Những người có tên tuổi làm kinh doanh sẽ mệt hơn người thường vì yêu cầu được tiếp xúc, gặp gỡ của khách hàng. Bà lường trước vấn đề này thế nào?

- Tên tuổi, phải mở ngoặc là nếu có, thì cũng thu hút được khách đến lần đầu. Họ có nể tôi mấy mà thức ăn tôi nấu không ra gì thì liệu có quay lại ủng hộ tôi không? Cho nên, cái tôi chú trọng là mỗi tô phở nấu ra lúc nào cũng bảo đảm thơm ngon, đúng khẩu vị của mình để làm hài lòng mọi người.

Với lại, tôi cũng có tuổi. Ngay cả việc đứng nấu suốt ngày cũng là khó. Tôi sẽ đào tạo khoảng 4-5 nhân viên để thay mình đứng bếp. Cũng lạy trời là tôi chỉ dạy được cho nhân viên của mình cách niềm nở tiếp khách để có tôi hay không thì khách cũng cảm thấy hài lòng.

Mà... nếu đến lần này không gặp tôi thì cứ đến lần sau, lần sau nữa... Thế nào cũng gặp (cười).

Theo VNexpress