Có hai lý do khiến chính phủ Algeria áp đặt quyết định nói trên :
Thứ nhất, phần lớn các nhà đầu tư nước ngoài hành sự như những «kẻ cướp bóc» tài nguyên của Algeria hơn là những người phát triển nền kinh tế của nước này. Trong giai đoạn từ 2001 đến 2008, khoảng 50 tỷ USD lợi nhuận đã được chuyển ra khỏi lãnh thổ Algeria trên danh nghĩa lợi nhuận hoặc cổ tức. Algeria đã dành cho các nhà đầu tư nước ngoài trực tiếp rất nhiều sự miễn thuế để khuyến khích họ vào làm ăn tại nước này. Trong khi đó, nhiều xí nghiệp được xây dựng tốn kém hàng tỷ đôla Algeria (DA) để rồi bị bán cho các doanh nghiệp nước ngoài mà sự có mặt của họ tại Algeria hoàn toàn không được hoan nghênh. Ví dụ như trường hợp của Orascom của Ai Cập và Lafarge, tập đoàn hàng đầu thế giới về xi măng của Pháp.
Thứ hai, dựa vào các công ty địa phương, các công ty nước ngoài ngày càng hướng tới việc buôn bán hơn là sản xuất. Chính sự thương mại hóa này đã biến thị trường Algeria thành một kiểu hội chợ được chế ngự bởi các hoạt động không chính thức. Một nghiên cứu mới đây của Diễn đàn doanh nghiệp Algeria đã báo động về tác hại của chợ đen này. Trên thực tế, kiểu buôn bán không trong sạch này ngày càng phát triển với qui mô đáng lo ngại. Theo điều tra, chợ đen đã huy động khoảng 1,78 triệu người, chiếm gần 22% dân số lao động và thu nhập chiếm 17% thu nhập của các gia đình. Trong khi đó, Nhà nước và các cơ quan xã hội bị thất thu tới 2 tỷ euro tiền thuế. Sự cạnh tranh không trung thực này đã dẫn đến 2 tác hại: không khuyến khích sản xuất trong nước mà lại kích thích tiêu thụ sản phẩm nhập khẩu bất chấp cán cân thanh toán ra sao.
Lợi dụng sự bùng nổ nhập khẩu ở Algeria, nhiều nước thuộc Liên minh châu Âu đã thu hút vào thị trường này khoảng 20.000 nhà nhập khẩu địa phương. Theo tính toán của Bộ Thương mại Algeria, với một USD xuất khẩu, Algeria đã nhập khẩu tới 20 USD. Năm 2008, hàng nhập khẩu của Algeria lên tới 40 tỷ USD, trong đó 8 tỷ USD hàng thực phẩm và 10 tỷ USD cho các dịch vụ văn phòng… .
P. Đức