Lời của hoa...

Xem tin gốc 

Lao Động - 28 tháng trước 17 lượt xem

Rồi thì cuối cùng tôi cũng cố gắng hỏi cho bằng được, rằng vào ngày gửi đồ thăm nuôi, thân chủ của tôi có nhận được hoa không?

Buổi làm việc đầu tiên trong Trại tạm giam ngay sau Tết âm lịch, vợ anh ấy cứ nhờ tôi hỏi đi hỏi lại là sắp đến ngày kỷ niệm 24 năm ngày cưới, muốn gửi qua trại tạm giam cho anh ấy một bó hoa, không biết quy định của trại có cho phép? Luật sư hỏi giùm nhé…

Vẫn biết cuộc sống hôn nhân là một sự kết hợp chứa đựng trong đó những cung bậc thăng trầm tùy thuộc vào độ tích tụ của lòng thương yêu và cả bổn phận, trách nhiệm của những người vốn dĩ xa lạ chẳng quen biết nhau, do tơ trời quấn vào mà nên duyên, nên phận.

Sinh ra cùng một miền quê vất vả chống chọi với sự khắc nghiệt của thiên nhiên miền Trung, được học cùng nhau dưới những mái tranh vách lá và cùng bước ra thế giới bên ngoài vào những năm tháng đẹp nhất của đời người, cuộc hôn phối của họ có lúc được ví như một câu chuyện cổ tích thời hiện đại. Chàng hăng say với sự thăng tiến của nghề nghiệp, nàng miệt mài bên từng trang giáo án, mái ấm gia đình với nếp tẻ gái trai rộn rã tiếng cười, chẳng bao giờ và điều gì có thể làm cho họ xa nhau...

Vậy mà cơn lốc khắc nghiệt của thương trường đã cuốn anh ấy đi quá xa, đến mức không lường được những rủi ro trong kinh doanh và những được mất của lòng người, bản thân bị sốc nặng trước quyết định tố tụng và bị cơ quan điều tra bắt tạm giam. Anh ấy không thể tin được có một ngày nào đó, mình lại bước vào căn phòng chật hẹp thấm lạnh từng thớ thịt trước cơn gió mùa đông này. Và nay mỗi chuyến bay vào Nam ra Bắc, có một người phụ nữ gầy mòn rong ruổi đo đếm khoảng cách thời gian xa cách bằng những giấc mơ không trọn vẹn.

Trong lúc chờ đợi làm việc, cán bộ trại tạm giam nói với tôi: “Anh ấy có vi phạm pháp luật hay không thì phải chịu trách nhiệm đối với Nhà nước, với xã hội, chứ với chúng tôi, anh ấy cũng chỉ là một con người, chẳng thù oán, nặng nợ gì với nhau...”.

Thành ra, mặc dù bất ngờ khi gia đình đi thăm nuôi nằng nặc xin được gửi một bó hoa vào cho anh ấy nhân kỷ niệm ngày cưới, nội quy trại tạm giam không cấm cũng chẳng khuyến khích, cán bộ trại cũng tiếp nhận với suy nghĩ, cốt sao cũng là một cách động viên tinh thần, giúp cho người khi đang bị hạn chế về quyền tự do thân thể thêm phần được an ủi lúc cô đơn, thêm động lực để sống và có thái độ làm việc đúng đắn, giúp cho cơ quan điều tra sớm làm sáng tỏ sự thật khách quan của vụ án.

Trong buổi gặp mặt đầu tiên, thân chủ nói với tôi một cách chân thành, khi vào trong này, được cán bộ trại tạm giam, điều tra viên khi làm việc đối xử trong tình cảm con người với con người, nên cũng ngẫm ra được nhiều điều, hiểu thêm về cơ quan điều tra, không phải ai và nơi nào cũng chỉ là nỗi sợ hãi đến tận cùng khi một người bị vướng vào vòng lao lý.

Vâng, càng đi nhiều, được tham gia và đối diện với nhiều vụ việc với tính chất, mức độ nghiêm trọng khác nhau, trong tôi hình ảnh của những người tiến hành tố tụng có trình độ hiểu biết, có tác phong chuẩn mực và đặc biệt, có thái độ tôn trọng quyền con người trong hoạt động tư pháp ngày càng đậm nét, thật đáng quý biết bao...

Đến khi kết thúc buổi hỏi cung, trong nhiều câu hỏi được phép về tình hình sức khỏe và gia đình, tôi chỉ xin hỏi nhỏ một câu là “có nhận được bó hoa của vợ gửi vào qua trại không?”. Anh ấy mừng rỡ, ánh mắt xúc động: “Em nhận được rồi, anh ạ ! Em thật sự sung sướng, không thể nói được thành lời...”. Nhìn nét mặt ấy, tâm trạng ấy, nụ cười có ngấn nước mắt, mà tôi cũng thấy cay cay nơi sống mũi...

Bất chợt, tôi nghĩ mọi câu hỏi chuẩn bị sẵn từ ở nhà, và sự chuyển tải ngôn ngữ vào lúc này đều trở nên vô nghĩa. Dường như hoa đã thay lời nói cho họ rồi...

Tin đọc nhiều

Chưa có bình luận nào

Hãy đăng ký hoặc đăng nhập để tham gia bình luận.

Các bài mới

Về đầu trang