Thế nhưng việc chế tài, xử phạt các công dân còn trong độ tuổi đến trường phải được xã hội, đặc biệt là nhà chức trách công, nhà trường và các bậc cha mẹ thực hiện như là một phần công việc bình thường hằng ngày, trong khuôn khổ chức năng của những người có trách nhiệm chính đối với việc chăm sóc, giáo dục thế hệ trẻ.
Điều gây quan ngại trong chuyện nữ sinh trung học bị đánh đập ngay giữa nơi công cộng là thái độ của những người có liên quan. Đoạn video cho thấy lúc sự việc diễn ra, một số học sinh ngồi trên băng đá cạnh đó quan sát, chứng kiến cuộc hành hạ trong sự thản nhiên, lạnh lùng, vô cảm. Về phần mình, các tác giả của vụ bạo hành coi chuyện xảy ra rất bình thường, thậm chí họ còn thoải mái đùa nghịch ngay giữa lúc làm việc chính thức với công an tại trụ sở công quyền.
Cái cách hồn nhiên, vô tư của các học sinh đánh bạn chỉ có thể được giải thích hoặc họ không nghĩ rằng việc mình làm là sai trái, hoặc biết sai nhưng họ vẫn làm vì yên chí rằng rồi sẽ chẳng có ai động đến mình. Có vẻ như cách giải thích thứ hai gần hơn với sự thật, nó cũng phù hợp với cung cách xử sự và những lời khai về sự việc mà thủ phạm chính của vụ bạo hành thực hiện tại cơ quan công an.
Thái độ ứng xử ấy là biểu hiện đặc trưng về lối sống không dựa vào luật, vào chuẩn mực khách quan và các giao tiếp nhân văn. Con người trong xã hội thiếu tính tổ chức, theo đúng bản năng, thường chỉ dùng sức mạnh để tự vệ, khống chế, chi phối. Sức mạnh, về phần mình, được tạo ra chủ yếu bằng quyền thế, tiền bạc và... cả cơ bắp. Cạnh tranh sinh tồn trong khung cảnh sống ấy, về thực chất, là cuộc chạy đua, tranh giành để chiếm hữu và sử dụng những phương tiện tìm kiếm, khai thác lợi ích đó. Ai mạnh hơn thì thắng và áp đặt, ai yếu hơn phải chịu thua và phục tùng.
Không gian sống phi chuẩn mực chẳng bao giờ là nơi chốn an toàn; bởi vậy để tồn tại người ta phải luôn dè chừng, cảnh giác. Nguyên tắc sống số 1 là chuyện gì không liên quan trực tiếp đến mình thì đừng dây vào. Có thể nhận thấy ngay rằng thứ triết lý sống ích kỷ ấy càng phổ biến thì gánh nặng bảo đảm trật tự công cộng, công bằng xã hội càng dồn lên vai nhà chức trách: muốn xã hội được bình yên, công lực phải có mặt ở mọi ngóc ngách, mọi lúc để can thiệp ngay khi cần thiết.
Vấn đề là làm thế nào để luật pháp, chuẩn mực được thực thi nghiêm chỉnh và phát huy được tác dụng vốn có của nó; rõ hơn, phải làm thế nào để người ta tin vào sức mạnh của luật pháp, của chuẩn mực và chấp nhận lấy đó làm chỗ dựa để sống, đặc biệt để giao tiếp trong quan hệ giữa người và người.
Với cách đặt vấn đề như thế, câu chuyện nữ sinh bị đánh vừa rồi chỉ là một phần, đúng hơn chỉ là một ví dụ khiêm tốn, trong câu chuyện lớn hơn nhiều, về xây dựng, phổ biến ý thức tôn trọng pháp luật trong các lĩnh vực lớn, nhỏ đa dạng của đời sống xã hội.
Tin bài liên quan:
>> Lại thêm video clip "nữ sinh đánh nhau" gây xôn xao
>> Nữ sinh đánh bạn, quay phim chuyền tay nhau
>> Vụ nữ sinh bị đánh hội đồng tại Hà Nội: công an đã tìm ra clip gốc
>> Yêu cầu các sở GD - ĐT ngăn chặn tình trạng bạo lực trong học sinh
>> Clip nữ sinh bị đánh “hội đồng”: Công an đã xác định 2 học sinh ngồi xem
>> Sự thờ ơ dung dưỡng cho cái xấu
>> Vụ clip nữ sinh bị đánh hội đồng: Đã xác định 10 cá nhân liên quan
>> Vụ clip "nữ sinh đánh nhau": chỉ vì mâu thuẫn nhỏ!
>> Vụ nữ sinh trong đoạn phim bị đánh “hội đồng”: Cảnh cáo, hạ hạnh kiểm
>> Sự vô cảm đang tăng lên?