Tiết học cuối cùng có một bài kiểm tra nhỏ, Mễ Bối đang cắm cúi làm bài, không cẩn thận để cùi trỏ thúc nhẹ vào cánh tay người cùng bàn đang say ngủ. Cô tưởng rằng chạm nhẹ một cái như vậy cũng không làm anh ta chú ý.
- Có phải cô muốn chết không?
Không ngờ anh ta vừa ngước mắt lên đã mắng xa xả:
- Đừng có chạm vào tôi nữa đấy!
Mễ Bối sợ hãi gật đầu lia lịa như gà mổ thóc, vội vàng thu mình lại một góc, tỏ ý tôn trọng.
Phòng học vốn đã yên lặng, tiếng quát của anh ta, vì thế, còn đọng lại một lúc lâu mới tan đi.
Cô giáo trông giờ kiểm tra ngồi trên bục giảng, trừng mắt nhìn ra cửa sổ, như đang cố nuốt hết phẫn nộ và bực tức vào bụng, nhồi nhét để rồi sau đó tiêu hóa đi.
Nộp bài xong là hết giờ học, nhưng buổi trưa Mễ Bối không về nhà mà ở lại ăn trưa trong căng-tin trường.
Trong căng-tin, Mễ Bối lại gặp phải gã cùng bàn đáng ghét. Lúc này, tâm trạng của anh ta có vẻ khá hơn rất nhiều, đang ở giữa một đám tiền hô hậu ủng các sinh viên khác, sắc mặt hồng hào so với vẻ ủ rũ, mệt mỏi ban nãy, cứ như hai người hoàn toàn khác nhau vậy.
Anh ta nhìn thấy Mễ Bối, khẽ lừ mắt lườm cô một cái, làm Mễ Bối sợ hãi vội vàng cúi đầu bưng khay cơm bước đi thật nhanh. Trong nhà ăn vang lên một trận cười ồn ã... mang theo vẻ hung hăng, càn quấy và...
Thê lương?
Buổi chiều lên lớp, Mễ Bối mới sực nhớ ra vừa rồi vì bận sắp xếp mấy cuốn giáo trình mới mà cô quên cả đến phòng y tế băng bó lại vết thương trên đầu gối. Bây giờ cứ ngồi gập đầu gối xuống là vết thương lại đau nhức không thôi. Vết thương đã bắt đầu đóng vảy, có chỗ máu vẫn còn chưa khô, màu thịt đỏ hồng hồng như ẩn như hiện.
Mễ Bối phát hiện trên vết thương vẫn còn mấy hạt cát, bèn thu chân lên, khom người, cúi thấp đầu lau sạch vết thương, thi thoảng lại chu cặp môi hồng như cánh hoa đào lên, khẽ thổi nhẹ vào vết thương. “Tảng đá lớn” ngủ khì khì bên cạnh hơi rung rung lên một chút.
Mễ Bối dùng ngón tay cẩn thận gạt những hạt cát bẩn nơi vết thương ra. Một lần lỡ tay, dùng sức hơi mạnh, Mễ Bối đau đến nỗi phải thở hắt ra.
“Ui...”
“Tảng đá lớn” đang ngủ “hừ” một tiếng rồi chống tay dậy, ánh mắt như muốn phun ra lửa trợn trừng lên nhìn Mễ Bối. Mễ Bối giật mình, khuôn miệng nhỏ há hốc, ngẩn người ra nhìn anh ta, cặp chân thon dài đang giơ lên cũng đờ ra đó.
Anh ta liếc nhìn vết thương trên đầu gối Mễ Bối, môi khẽ mấp máy như định nói gì đó, nhưng cuối cùng cũng không nói mà lại gục đầu xuống bàn. Mễ Bối thở phào nhẹ nhõm, đưa chân lên tiếp tục...
Nửa phút sau...
- Này... Cô thích cái trò ấy lắm hả?
Anh ta lại chống tay ngồi dậy, gắt gỏng với Mễ Bối.
Mễ Bối nghi hoặc, tròn mắt nhìn đối phương, trong lòng tự nhủ mình có chạm phải anh ta đâu mà...
- Cô đừng... đừng có làm vậy ở đây nữa!
Anh ta hạ thấp giọng nói.
Mễ Bối nghiêng nghiêng đầu như muốn hỏi:
- Tại sao?
Gã cùng bàn khó chịu kia im lặng trong giây lát rồi đột nhiên lớn tiếng quát ầm lên:
- Chói mắt lắm! Cái đồ ngớ ngẩn!
Chói mắt? Mễ Bối hoang mang nhìn chân mình, ánh mặt trời chiếu vào lớp học, da chân cô trắng như tuyết... sau đó cô lại ngước mắt nhìn gã nam sinh ngồi bên cạnh. Hình như anh ta cũng nhận ra mình đã lỡ lời, mặt hơi ửng hồng, chống tay ngồi ngẩn ra một lúc lâu, có vẻ như cảm thấy mình không nên ngồi đây nữa, bèn đứng dậy bỏ ra ngoài.
Giáo sư vẫn thao thao bất tuyệt nói về một trường hợp kiện tụng, Mễ Bối tròn mắt lên nhìn gã cùng bàn vỗ mông lạnh lùng đi ra.
Mễ Bối cứ trố mắt nhìn, nhưng các sinh viên khác thì chẳng hề chú ý, vẫn tiếp tục cắm cúi chép bài, có người quay lại nhìn cô khẽ nhún vai một cái, tỏ ý: Chúng tôi đã quen rồi.
Giờ nghỉ giải lao mười phút, Mễ Bối lại gặp phải tên đáng ghét này ngoài hành lang; anh ta đi cùng một đám sinh viên lớp khác. Người đi đầu nheo nheo mắt nhìn cô, huýt sáo một tiếng rồi trêu chọc:
- Anh Hy, nghe nói con bé này mới chuyển đến lớp anh, đúng không? Còn được xếp cho ngồi cạnh anh nữa?
- Phải đó, em cũng nghe có người nhắc đến nó rồi! Hì hì! Cũng xinh ra trò! Hoa hậu trường ta năm nay chắc đổi người rồi.
Đám nam sinh cười đùa, trêu chọc Mễ Bối làm cô xấu hổ cúi đầu đi thẳng, coi như không nghe, không thấy.
- Hì, đáng tiếc, nghe nói nó là một con bé câm...
Người vừa lên tiếng còn chưa nói hết câu thì đã bị anh chàng tên Hy giở mặt còn nhanh hơn giở sách kia vung tay tát cho một cái.
Anh ta gắt giọng quát:
- “Con bé câm” là để cho mày gọi đấy hả? Sau này đứa nào còn dám nhắc đến ba chữ này, tao cắt lưỡi!
- Dạ, vâng... vâng...
Mễ Bối càng bước nhanh thêm, cắm đầu đi thẳng.
Tan học, Mễ Bối tìm một chỗ vắng người, ngồi dưới gốc cây tiếp tục lau sạch vết thương của mình.
- Tại sao không vào phòng y tế?
Lúc này, một giọng nói bất thình lình vang lên.
Mễ Bối ngẩng đầu lên nhìn, chỉ thấy gã ngồi cùng bàn đang thở hổn hển, đứng trước mặt, gắt gỏng với mình.
Dường như anh ta chỉ biết có một cách nói chuyện duy nhất: gắt gỏng.
Mễ Bối luống cuống đứng lên, ngẩn người ra nhìn anh ta.
Chắc anh ta vừa mới chơi bóng về, trán đầm đìa mồ hôi, bộ đồ thể thao trắng cũng ướt đẫm, trên tay đeo một chiếc nịt cổ tay màu vàng nhạt hiệu NIKE. Mồ hôi làm tóc anh ta ướt đẫm; khi anh ta cúi mặt lại gần Mễ Bối, mùi mồ hôi ngai ngái phả vào mặt cô.
Không hiểu sao, mặt Mễ Bối lại đỏ bừng lên. Đứng trước mặt tên đáng ghét này, cô không biết phải nhìn về hướng nào.
(còn tiếp)