Từ đầu những năm 80, Inrasara làm việc ở Ban biên soạn sách chữ Chăm ở Ninh Thuận; sau đó, từ năm 1992, ông tham gia nhóm nghiên cứu văn hóa Chăm ở Trường Đại học KHXH&NV TP.HCM.
Về ngôn ngữ, Inrasara là tác giả và đồng tác giả của bốn công trình có giá trị: Từ điển Chăm - Việt (1995), Từ điển Việt - Chăm (1996), Tự học tiếng Chăm (2003), Từ điển Việt - Chăm dùng trong nhà trường (2004). Đây là những cuốn sách công cụ giúp ích một cách thiết thực cho những người học tập và nghiên cứu tiếng Chăm, đồng thời góp phần đưa sự giao lưu văn hóa có truyền thống lâu đời giữa hai dân tộc Việt - Chăm đi vào chiều sâu.
Về văn hóa Chăm, Inrasara đã cho xuất bản hai tập tiểu luận: Các vấn đề văn hóa - xã hội Chăm (1999) và Văn hóa - xã hội Chăm, nghiên cứu và đối thoại (2003). Cuốn sách thứ hai này đã đem lại cho tác giả giải thưởng chính thức của Hội Văn học nghệ thuật các dân tộc thiểu số Việt Nam.
Về văn học Chăm, ông đã có công sưu tầm, dịch thuật, tổng hợp, khảo cứu và quảng bá cả văn học truyền khẩu lẫn văn học thành văn. Bốn công trình ghi dấu ông như một nhà văn hóa tiêu biểu có công bảo tồn và phát huy văn hóa dân tộc mình là: Văn học dân gian Chăm: tục ngữ, câu đố (1995), Văn học Chăm, tập I - Khái luận (1994), Văn học Chăm, tập II - Trường ca (1996), Trường ca Chăm (2006), và gần đây nhất là Akayet - sử thi Chăm (2009). Tập I và tập II của công trình Văn học Chăm đã lần lượt nhận được giải thưởng của Trung tâm Lịch sử và văn minh Đông Dương thuộc Trường ĐH Sorbonne (Pháp) và Hội đồng dân tộc thuộc Quốc hội Việt Nam.
Đồng thời với việc nghiên cứu chuyên sâu mảng văn học Chăm truyền thống, mười năm qua, ông đã kiên trì chủ biên và tìm mọi cách vận động để xuất bản Tủ sách văn học Chăm, đặc biệt là Tuyển tập sáng tác, sưu tầm, nghiên cứu Chăm mang tên Tagalau. Đây thực sự là nơi ươm mầm và nuôi dưỡng sáng tác của những tài năng trẻ, chấp nhận những thể nghiệm mới mẻ trong thơ và văn xuôi.
Inrasara đã để lại một dấu ấn nổi bật trong quá trình nghiên cứu văn hóa, văn học Chăm. Nhưng, sự quan tâm của ông không giới hạn ở lĩnh vực đó. Ông theo dõi rất kỹ tiến trình thơ ca Việt Nam đương đại, nắm bắt nhạy bén và kịp thời những hiện tượng mới của tiến trình này, tìm cách soi sáng và lý giải nó dưới ánh sáng của lý thuyết hiện đại và hậu hiện đại. Ông phân tích "Thơ dân tộc thiểu số từ một hướng nhìn động". Ông kêu gọi đổi mới thơ trên nền tảng tính chuyên nghiệp trong sáng tạo văn học. Đặc biệt, ông luôn đề cao sự tự do thể nghiệm và ủng hộ những tìm tòi nghệ thuật của các nhà trơ trẻ, các nhà thơ nữ. Những bài viết này được tập hợp trong tập tiểu luận Chưa đủ cô đơn cho sáng tạo (2006).
Inrasara kết hợp truyền thống và hiện đại cả trong cách phổ biến và hoạt động văn hóa. Những công trình và bài viết của ông được công bố trên sách báo in lẫn trên phương tiện Internet. Ông tham gia các hội thảo có tính chất quốc gia để giới thiệu văn hóa, văn học Chăm; trong khi ngay tại tư gia ở quê nhà (làng Mỹ Nghiệp, xã Phước Dân, huyện Ninh Phước, tỉnh Ninh Thuận), ông tổ chức thư viện và nhà trưng bày văn hóa Chăm để phục vụ đồng bào địa phương và du khách.
Có thể nói, cùng với nhiều trí thức Chăm hàng đầu khác, Inrasara Phú Trạm đã hành động thiết thực để củng cố những nhịp cầu văn hóa giữa hai dân tộc Chăm - Việt, góp phần phát triển nền văn hóa đa dân tộc của nước Việt Nam hiện đại.
Huỳnh Như Phương