Một buổi chiều se lạnh đạp xe lang thang trong thành phố, bất chợt bắt gặp cảnh tượng những người phụ nữ bằng tuổi chị, tuổi mẹ mình đang vội vã gánh hàng rong bỏ chạy trước sự dồn đuổi của lực lượng trật tự đường phố, lòng tôi chợt dấy lên một nỗi buồn trong cõi thẳm sâu...
Tôi nhớ đến ngày đầu tiên bố đưa tôi xuống thành phố để thi Đại học, do không cẩn thận nên đã bị móc sạch hết tiền. Một người bán hàng rong đã dúi vào tay tôi hai mươi nghìn khi thấy tôi ngồi ôm mặt khóc trước sự bàn tán xì xào của rất nhiều người xung quanh. Rồi không đợi nhận lời cảm ơn, bác ấy đã lại tất bật gánh hàng đi về phía trước, lẫn vào dòng người đông đúc. Tôi chỉ còn nhận ra chiếc nón mê đã thủng chóp cứ nhấp nhô và gánh hàng dường như vẫn còn rất nặng. Với số tiền ấy bố con tôi đủ đi xe tìm đến nhà người thân để ở trong suốt kì thi. Sau này khi đã đỗ đại học, suốt bốn năm đã không biết bao nhiêu lần tôi đạp xe loanh quanh trên các con phố Hà Nội, gặp người bán hàng rong nào cũng đứng lại ngoái nhìn, chỉ mong muốn sao tìm gặp lại người bán hàng rong năm ấy, để nắm lấy bàn tay đầy ân tình, để nói được một câu cảm ơn, để biết rằng mình đã tìm lại được một điều hạnh phúc. Thế nhưng những con phố tôi qua vẫn vắng bóng một người...
Tôi đã từng đi xem rất nhiều triển lãm tranh, thấy một trong các bức ảnh đi vào lòng người nhất đó là bức ảnh chụp những gánh hàng rong. Với một nụ cười trên môi khi giọt mồ hôi đang đầm đìa trên khuôn mặt. Hay những ánh nắng trên đường phố như đang nhảy nhót, vui đùa trên đôi vai còn đang oằn xuống vì mọi nỗi lo cơm, áo, gạo, tiền. Những nhà nhiếp ảnh và người xem coi đó là nét đẹp hồn hậu của cuộc sống.
Tôi cũng biết đến bao người học trò sau này là nhân tài đất nước, trưởng thành từ gánh hàng rong, từ tình yêu thương, sự tảo tần và một hy vọng lớn lao của người mẹ nghèo. Tôi cũng nhớ đến những người bán hàng rong đã từng giúp đỡ rất nhiều người nghèo khổ khác. Chỉ bấy nhiêu thôi cũng đủ làm nên một mảng màu tươi đẹp của cuộc sống này. Vậy thì tại sao không có những chỗ dành cho người bán hàng rong mà chỗ nào cũng chỉ thấy dòng chữ lạnh tanh "Cấm bán hàng rong"?
Đôi lúc tôi tự hỏi rồi không biết những người bán hàng rong sẽ đi đâu về đâu giữa dòng chảy cuộc đời này? Những câu thơ của người đời nhắc về tiếng rao quen biết đâu có một ngày chỉ còn trong tiềm thức. Người ta chỉ quen níu giữ những thứ thật to lớn, hay thứ đã mất đi mà họ quên rằng thanh âm trong trẻo của cuộc sống này đôi khi nằm trong những thứ bình dị nhất.
Huyền Trang