>> Trực thăng nhỏ nhất thế giới
>> Trực thăng đồ chơi dự báo núi lửa phun trào
>> Trực thăng tự học cách bay ngược
>> Màn trình diễn của chiếc trực thăng một chỗ ngồi
Trong suốt thời kỳ chiến tranh lạnh, các nước châu Âu, đặc biệt là Pháp, Đức, Tây Ban Nha... luôn là tiền đồn của khối NATO trong việc chống lại các mối nguy cơ đến từ phía Đông. Đặc biệt, trước đối thủ là Liên Xô có ưu thế tuyệt đối về lực lượng tăng thiết giáp, việc sử dụng không quân, đặc biệt là trực thăng vũ trang (gunship) là giải pháp hữu hiệu nhất để khắc chế điểm mạnh này của đối phương.
Các loại trực thăng vũ trang mà những nước này sử dụng thường do Mỹ viện trợ như AH-1 Cobra, AH-64 Apache hoặc một số loại kém tính năng hơn, do các nước châu Âu tự sản xuất, như: Agusta Mangusta của Italia.
Eurocopter Tiger là đứa con chung của các quốc gia châu Âu.
Cuối những năm 90, một phần vì Liên Xô sụp đổ, một phần muốn tách khỏi sự lệ thuộc về vũ khí vào Mỹ; tăng cường sự hợp tác của các quốc gia trong khu vực, liên minh châu Âu đã bắt tay chia sẻ công nghệ để sản xuất ra nhiều loại vũ khí thay thế cho riêng mình. Đáp ứng yêu cầu một loại trực thăng vũ trang ưu thế, hiện đại, chiếc EC665 Tiger đã ra đời.
Chiếc Eurocopter Tiger là sản phẩm của sự hợp tác giữa ba công ty hàng không: Daimler Chrysler của Đức, Matra của Pháp và CASA của Tây Ban Nha. Có tới bốn phiên bản Tiger cho riêng ba nước này và xuất khẩu.
Vật liệu chế tạo đặc biệt
Tiger có đến 80% vật liệu là sợi các bon được gia cố bằng polymer và kevlar (kevlar là vật liệu làm áo chống đạn), với tỷ lệ thành phần là 11% nhôm và 6% titan.
Trực thăng Eurocopter Tiger của không quân Đức.
Cấu tạo trên giúp Tiger vừa có khối lượng nhẹ, tính linh hoạt cao và khả năng chống chịu tốt các loại đạn phòng không 12,7 mm, 14,5 mm, gắn trên xe tăng và đạn 23 mm của pháo phòng không tự hành (ví dụ loại ZSU-23-4 Shilka của Nga).
Cánh quạt của Tiger cũng được làm bằng sợi thủy tinh, nhờ đó, có thể chống chịu tốt với các va đập và ảnh hưởng của vũ khí điện từ. Thiết kế hình dạng ngoài của Tiger cùng lớp sơn phủ hấp thụ sóng radar cũng khiến nó giảm khả năng bị phát hiện và có nhiều cơ hội "sống sót" trên chiến trường hơn.
Do làm bằng các vật liệu nhẹ nên Eurocopter Tiger có khả năng thao diễn khá ưu việt so với các dòng trực thăng cùng loại.
Các thiết bị điện tử trên Tiger cũng là kết quả của sự hội tụ những công nghệ tinh túy nhất mà các nước châu Âu đang sở hữu; đó là thiết bị cảnh báo radar, cảnh báo bị các thiết bị laser khóa bắn, hệ thống cảnh báo tên lửa MILDS của Đức, bộ vi xử lý trung tâm của Thale cùng thiết bị thả mồi bẫy chống tên lửa tầm nhiệt SAPHIR-M do công ty MBDA của Anh sản xuất.
Hệ thống định vị của Tiger cũng là sản phẩm của sự hợp tác công nghệ như hệ thống con quay hồi chuyển ba chiều laser của Thales, hệ thống BAE của Canada cùng các loại radar đa kênh Doppler, hệ thống định vị vệ tinh cùng các thiết bị hỗ trợ phi công khác.
Động cơ và vũ khí
Về trang bị vũ khí và động cơ, Tiger có nhiều sự khác biệt khi so các phiên bản: Tiger HAP cho Pháp, UHT cho Đức, HAD cho Tây Ban Nha và ARH để xuất khẩu cho Australia. Trừ loại HAD hiện đại nhất được trang bị động cơ MTR-390E công suất 1.094 kW. Những phiên bản còn lại chỉ trang bị động cơ MTU, Turbomeca hay Roll-Royce MTR-390 với công suất 960 kW.
Một số loại vũ khí trang bị trên trực thăng Eurocopter Tiger: Tên lửa chống tăng AGM-114 Hellfire (1), Tên lửa chống tăng PARS3-LR (2), Tên lửa đối không Mistral (3), Rocket 70 mm Hydra (4), Rocket 68 mm SNEB (5).
Điều này làm tốc độ tối đa của Tiger khá thua kém so với các loại trực thăng cùng nhiệm vụ của Mỹ và Nga. Tiger chỉ có thể đạt tốc độ tối đa mỗi giờ là 315 km (khi không mang vũ khí), kém xa Apache của Mỹ (365 km) hay Mi-28 (324 km) và Ka-50 (390 km) của Nga.
Đổi lại, khả năng thao diễn và tầm hoạt động 800 km của Tiger khá tốt, cho dù vẫn chưa thể so được về mặt này với loại trực thăng Ka-50 của Nga với thiết kế khác thường.
Hai loại tên lửa đối không sử dụng trên Eurocopter Tiger (Mistral bên trái và Stinger bên phải).
Do chỉ là trực thăng hạng trung, lượng vũ khí mà Tiger mang được khá hạn chế, chỉ có thể mang tối đa 1.860 kg trên bốn mấu cứng hay bên cánh (trong khi Apache có thể mang đến 3.000 kg hay 2.300 kg đối với Ka-50 của Nga).
Vũ khí của Tiger mang theo tùy theo phiên bản và quốc gia sử dụng. Ngoài một khẩu pháo tự động GIAT 30 mm do Pháp chế tạo trang bị ở mũi, Tiger còn có thể mang theo các loại rocket 70 mm Hydra (Mỹ), 68 mm SNEB (Pháp); tên lửa đối chống tăng Hellfire (Mỹ), Spike-ER (Israel), PARS-3LR (Đức). Để tự vệ trước các loại máy bay khác, Tiger còn có thể mang theo hai tên lửa đối không Stinger do Mỹ sản xuất hoặc Mistral của Pháp.
Giá cắt cổ
Với rất nhiều thiết bị công nghệ cao, giá thành của Tiger ở mức rất cao, làm chùn bước hầu hết các nước có nền kinh tế kém phát triển, nếu có ý định xem xét loại trực thăng này. Với giá 35 - 43 triệu USD tùy phiên bản, Tiger chỉ rẻ hơn AH-64D Apache Longbow (48 - 52 triệu USD), và đắt hơn rất nhiều so với các loại trực thăng vũ trang cùng loại khác như AH-64A Apache (18 triệu USD), Ka-50 Black Shark (15 triệu USD) hay Mi-28 Havoc (16,9 triệu USD).
Vì mức giá đắt đỏ này, ngoài các nước tham gia chế tạo, Tiger chỉ bán được 22 chiếc cho quân đội Australia. Chính phủ Arab Saudi từng ký một hợp đồng mua 12 chiếc Tiger vào tháng 7/2006 nhưng hợp đồng này nhanh chóng đổ vỡ do người Nga đã chào hàng những chiếc trực thăng với tính năng không kém nhưng rẻ hơn rất nhiều của họ.
Các thông tin liên quan:
>> MI-28N, 'Thợ săn đêm' của không quân Nga
>> Công nghệ trực thăng của tương lai
>> Mỹ ra mắt thế hệ trực thăng Black Hawk mới
>> Máy bay V-22 - 'Chim ưng của biển cả'
>> Hình ảnh về những trực thăng 'quái vật'
>> Anh đầu tư 2,8 triệu USD cho công nghệ quốc phòng