TTO - Tôi mồ côi mẹ từ nhỏ. Nhà tôi nghèo lắm, vì vậy năm tôi học lớp 8 tôi chỉ có một bộ quần áo, mà lại may loại vải rẻ tiền nhất. Thế là đi học về tôi phải giặt ngay để hôm sau có áo quần sạch mặc. Vì vậy bộ quần áo tôi mặc mới mấy tháng đã cũ bằng người ta mặc cả năm.
Thuở ấy, học sinh chúng tôi thường sử dụng loại viết máy bơm mực trong bình. Một lần bạn Hải ngồi cạnh đùa giỡn làm bình mực đổ vào áo tôi. Tôi giận bạn ấy lắm và mặc cho bạn xin lỗi thế nào, tôi cũng không nghe. Bạn Hải hứa với tôi sẽ để dành tiền mua áo khác cho tôi nhưng tôi không tin.
Dù cố gắng giặt, những vết mực trên áo trắng tôi vẫn còn. Tôi đành đến lớp với chiếc áo trắng đầy mực và chịu đựng những lời trêu ghẹo, những ánh mắt khinh khi của những bạn con nhà giàu vì chúng biết tôi chỉ có một chiếc áo trắng duy nhất.
Tôi cố nuốt nước mắt vào trong để đi học với ao ước sau này trở thành thầy giáo. Tôi hiểu con đường học vấn chính là phao cứu vớt mảnh đời cút côi bất hạnh của mình.
Nhờ sự động viên, an ủi của thầy Sơn chủ nhiệm lớp nên tôi vơi đi buồn tủi. Một hôm thầy tặng tôi xấp vải trắng rồi nói: “Thầy tặng em chiếc áo trắng này. Em nhận cho thầy vui“. Tôi nhận chiếc áo của thầy mà cảm động không nói nên lời. Tôi biết thầy dạy học lương bổng không có bao nhiêu, vậy mà thầy xuất tiền ra mua áo cho tôi thì đủ thấy tình thầy đối với học trò sâu đậm như thế nào.
Càng bất ngờ hơn khi hai tháng sau, bạn Hải cũng trao cho tôi chiếc áo trắng. Tôi không nhận thì bạn ấy buồn lắm. Hải nói nếu tôi không nhận thì bạn ấy sẽ nghỉ học vì mỗi lần nhìn chiếc áo trắng dính mực tím của tôi mặc là bạn ấy thấy hối hận vì sự vô ý của mình. Thế là tôi đành nhận thêm chiếc áo của Hải.
Một thời gian sau, tôi tìm hiểu và biết Hải phải làm thuê ngoài giờ học để góp tiền mua áo cho tôi. Lòng tự trọng của Hải giúp tôi hiểu bạn ấy và chúng tôi trở thành bạn thân của nhau. Tuy nhiên, có những chiếc áo mới nhưng tôi vẫn mặc chiếc áo trắng dính mực vì tôi giặt lâu ngày, vết mực mờ hẳn.
Tình cảm của thầy Sơn và bạn Hải là động lực giúp tôi gắng học và nay tôi đã đạt thành ý nguyện của mình: trở thành thầy giáo. Tôi nguyện cố gắng dạy dỗ hết lòng học sinh và tôi xem thầy Sơn là tấm gương sáng cho tôi noi theo. Có như vậy tôi mới xứng đáng là học trò của thầy và tôi mới là “kỹ sư tâm hồn“ trong lòng học sinh.
Chắc chắn đến suốt cuộc đời này không bao giờ tôi quên được thầy Sơn, chính thầy đã tận tâm dìu dắt giúp tôi vững bước trên con đường học vấn và gặt hái được những hoa thơm trái ngọt trên cành cây học vấn của mình.