Điểm khởi đầu và điểm cuối, vạch xuất phát và đích đến… Với những nhân vật của Những người sống quanh ta số này, dễ có cảm giác họ mải miết dịch chuyển cho đến khi ngẩng lên thấy… điểm xuất phát. Song sự thực sự dịch chuyển đó trên vòng xoáy trôn ốc, trở lại mà ở vị trí khác.
Tôi hít một hơi thật dài để cảm nhận mình là một phần của thế giới này, dù chỉ là một phần rất nhỏ.
Đơn giản lắm, anh cũng như tôi đều sống trong cái chu kỳ ấy. Cơ bản là chúng ta chịu áp lực thời gian, quy luật cuộc sống như nhau. Nhưng cách chúng ta thích nghi sẽ khác nhau. Điều đó cho chúng ta cá tính sống khác nhau, nghề nghiệp khác nhau.
Tôi sinh ra và lớn lên ở Đà Lạt. Tình người Đà Lạt cho tôi nhiều kỷ niệm đáng nhớ. Có lẽ sự tĩnh lặng và thư thái của xứ này đã ngấm vào huyết quản… Khi tôi lắng lại, sống chậm, tôi cảm nhận cuộc sống thực đang diễn ra quanh mình. Sống và lắng nghe từng cung bậc của cuộc sống, thực ra cũng làm mình hiểu bản thân. Tôi tôn trọng nghề nghiệp của mình, tôn trọng người nghe bằng những sản phẩm mang đầy tình yêu cuộc sống của chính tôi.
Khi một sinh linh chào đời, đó là sự khởi đầu cuộc đời của một con người. Với cá nhân tôi, sự khởi đầu là duy nhất nên tôi không bao giờ từ bỏ. Lại khởi đầu, có nghĩa là mình đã khác, nhiều trải nghiệm hơn, chắc chắn không còn như con người ngày hôm trước. Tôi thấy mình bình thản trước cuộc sống, có thêm niềm tin để bước tới, để đi trọn con đường mà tôi đã lựa chọn dẫu biết còn rất nhiều thử thách đang chờ tôi ở phía trước.
Mỗi một cá nhân trong làng âm nhạc đều có những mặt mạnh của họ. Và những yếu tố đó đã cho chúng ta những dòng chảy đa dạng như hiện nay. Một sản phẩm âm nhạc ra đời là sự hợp tác, nỗ lực đóng góp công sức của nhiều cá nhân. Tôi trân trọng những cộng sự đã cùng tôi đồng hành trên con đường này, biết ơn sự dìu dắt mà những tiền bối dành cho tôi. Tôi hy vọng sự biết ơn ấy được thể hiện cụ thể thông qua công việc và âm nhạc, hơn là lời nói.
Điều anh hỏi là tự nhiên thôi… Người ta hay bảo đó là “thời vận” và tôi cũng đã thử thời vận của mình. Thật sự sân khấu ca nhạc thì luôn luôn cần những gương mặt mới. Bằng chứng là trong khoảng thời gian qua biết bao nhiêu ca sĩ trẻ đã gia nhập làng giải trí. Nhưng để đi hết con đường mình đã lựa chọn thì cần niềm tin, sự nhẫn nại, nội lực, chút may mắn. Với tôi thì bao giờ sân khấu cũng là người tình đầu. Xưa cũng vậy và giờ cũng vậy...
Áp lực đó đang là động lực để tôi nỗ lực hoàn thiện giọng hát của mình. Giả như những câu hỏi phỏng vấn của bạn mà tôi chẳng quan tâm nó hay, dở thế nào, thì chẳng phải cảm giác nhẹ nhất mà bạn sẽ có, là buồn đúng không!
Tôi không biến mất mà chỉ sống chậm lại. Cuộc sống thật bao la, thật phức tạp nhưng tôi nghĩ mình có quyền quyết định lao vào cái guồng đó để quay cuồng theo (hay để bị nghiền nát), hoặc đứng ngắm nhìn cuộc sống cuồn cuộn chảy, tập yêu thương nó theo cách của mình.
Tôi chỉ nắm lấy cơ hội một cách cân nhắc và nhẹ nhàng chứ không “tĩnh” trước cơ hội như bạn nghĩ đâu.
Tôi không là người đứng núi này trông núi nọ. Sự may mắn là món quà của cuộc sống, mà “quà” là tùy thuộc vào người tặng, là cuộc sống mang lại... Sự may mắn đâu có nằm giăng ra như những món hàng để bạn lựa chọn xem có phù hợp hay có thú vị không. Tôi nghĩ nếu được lựa chọn sự may mắn có lẽ cuộc đời này sẽ khác đi nhiều lắm. Và sẽ chẳng còn sự trải nghiệm, chẳng có niềm vui… Vì ai cũng may mắn, thì đào đâu ra nỗi buồn. Như vậy có phải cuộc sống này sẽ thế nào nhỉ?
Quy luật của thời gian là điều đương nhiên, chẳng mấy ai thoát khỏi. Thế nhưng nhìn vào mặt tiêu cực thì tôi sẽ là một ca sĩ “không còn trẻ”. Nhưng mặt tích cực, tôi nghĩ nghề ca hát không bề nổi và hào nhoáng như mọi người nghĩ, mà nó cần độ chín, sự từng trải, sự rung động. Điều này chỉ có thời gian mới cho chúng ta chiêm nghiệm được. Trái cây cũng phải có thời gian để chín, huống chi đời người. Và quan trọng thời gian mới là vị giám khảo khó tính nhất để đánh giá bạn là ai và bạn thế nào? Vậy sao chúng ta không lựa chọn cách suy nghĩ tích cực!
Bốn năm, không phải là một khoảng thời gian ngắn nhưng nó cũng chẳng đủ dài cho một đời người. Như tôi đã lựa chọn, tôi nhìn cuộc sống theo cách tích cực nên chuyện nhìn ngắm lại mình (nếu có) cũng tốt mà. Thời gian cho tôi món quà quý nhất của nó, là chữ “tĩnh” mà anh đã nhắc đến đấy.
Hợp logic đấy chứ, nhưng tôi vẫn thấy có một công thức khác: may mắn và thành công/tai tiếng từ thành công kia mà. Vậy chữ thận trọng là cần thiết cho bản thân tôi trong cuộc sống cũng như trong âm nhạc.
Tôi đã biết yêu công việc của mình hơn. Tôi yêu những gì tôi đang có. Và từ đó muốn tặng lại cho cuộc sống, món quà từ trái tim yêu thương của tôi. Tất nhiên, hy vọng mọi người trân trọng nó và không ai từ chối.
Không, trong cuộc sống tôi không coi nhẹ điều gì, mà cũng không xem nặng điều gì cả. Tôi đón nhận tất cả mọi thứ đến với mình, cả xấu cả tốt.
Tôi làm sao có thể cô đơn được khi dù là một mình, tôi vẫn chọn âm nhạc làm bạn đồng hành. Và món quà quý giá nhất của cuộc sống là những người bạn, tôi yêu quý những người bạn thực sự của mình. Tôi không cô đơn đâu, có nhiều những người có suy nghĩ và cách sống giống tôi lắm. Tất nhiên, họ không lộ diện.
Nếu không muốn được chia sẻ thì tôi đâu có hát và trở thành ca sĩ. Hát mà không có sự chia sẻ thì rất vô cảm. Và tôi cũng sẽ từ chối trả lời phỏng vấn.
Thế bạn nghĩ sao? Điều này tôi nghĩ mọi người phải nghe tôi hát và họ nói ra điều họ đã cảm thấy. Cảm giác của chú Dương Thụ là như thế..., nhưng tôi còn muốn nghe nhiều người nói về mình hơn sau mỗi lần tôi hát cơ.
Thế anh thì sao? Anh muốn có tri kỷ, tri âm không? Tôi nghĩ, đó là nhu cầu rất chính đáng của con người và tôi cũng không là ngoại lệ.
Bài đăng trên SGTT Nguyệt san số tháng 8.2010, phát hành từ thứ hai 2.8.2010, mời bạn đón đọc.