Mỗi truyện ngắn trong Dị hương hiện lên một hay nhiều dáng hình người phụ nữ với những nét tính cách từ đáng yêu, đáng kính, đáng trọng đến… sự ghê gớm, phức tạp, khó hiểu. Dường như Sương Nguyệt Minh muốn vẽ lên bức bản đồ hoàn chỉnh về người phụ nữ vậy. Và tôi nghĩ ông đã làm được một công việc đáng kể với các nhân vật nữ.
Đó là những cư xử có phần kệch cỡm của người vợ - với đầy đủ những tính tốt, xấu thường thấy ở một người đàn bà thôn quê - quanh năm sống trong nghèo đói nay bỗng chốc đổi đời trong Cái nón mê thủng chóp, là sự vô cảm đến lạnh lùng của người vợ chỉ đam mê tiền tài vật chất trong Đêm thánh vô cùng; là những nét mơ mộng, lãng mạn đầy đam mê đến khó hiểu và dễ đổ vỡ của người con gái trong Đêm mùa hạ tuyết rơi, là sự thủy chung, son sắt của người con gái trong Bên dòng Tonle Sap; là sự kiêu sa, đài các, huyền ẩn, khó hiểu của đức phi tam cung Ngọc Bình trong truyện ngắn lấy làm tên tập truyện…
Một điểm tạo nên sức hấp dẫn cho người đọc là nỗ lực đổi mới bút pháp của Sương Nguyệt Minh. So với các truyện ngắn được đăng trong các tập truyện, Đi qua đồng chiều, Đêm làng Trọng Nhân… Trong tập truyện ngắn này, Sương Nguyệt Minh đã nỗ lực làm mới mình trên phương diện cấu trúc truyện ngắn.
Các truyện trong Dị hương có cấu trúc khá phức tạp, không gian thực ảo đan xen, thời gian xoáy chiều liên tục giữa hiện tại, quá khứ, tương lai, những tình tiết phi lý đẫm chất huyễn hoặc huyền thoại của lịch sử hòa quyện cùng những chi tiết hiện thực đến trần trụi của đời sống thường nhật. Tất cả làm nên sự lôi cuốn cho tập truyện ngắn mới nhất của nhà văn nguyên là trưởng ban văn xuôi tờ tạp chí văn học uy tín.
Minh Tường