Hương sen đầu hạ
QĐND - Thứ Bẩy, 04/07/2009, 22:33 (GMT+7)
 |
| Hoa sen. Ảnh: Internet |
Cuối tuần, sau những giờ học trên lớp, những buổi tối bươn bả đi làm thêm, lại rủ rê mấy đứa bạn cùng nhau rong ruổi trên những con đường hun hút gió bụi Hà Thành với chất ngất niềm riêng tư, mỏi mệt thông thường của lũ sinh viên tỉnh lẻ. Qua hồ sen lá xanh nõn nà, hít hà mùi hương trong gió mơn man bất chợt thấy lòng mình trĩu lại. Ăm ắp nhớ thương.
Mới đầu mùa hạ, hồ sen vùng ngoại ô hãy còn nguyên vẹn một sắc màu non xanh như lòng trẻ dại cứ thoảng lên hương thơm rất đỗi mơ hồ. Một thứ hương thơm thanh khiết hoang vu tỏa ra từ những chiếc lá còn cuộn lại như phong thư sáng sáng mở bung khi ánh mặt trời loang trên hồ lấp lánh; hương thơm của từng búp sen mới nhú màu phớt hồng pha lẫn sắc xanh dè dặt mà mê man như cô gái quê vừa chớm tuổi dậy thì. Chẳng biết lòng mình có nhạy cảm quá hay không mà nhận ra hương thơm hồ sen đầu hạ mới thật lạ lùng. Cứ chập chờn như sương như mây, trong veo và mỏng mảnh.
Ngày xưa, trong câu chuyện mỗi buổi sáng mùa hạ của ông tôi thấp thoáng bóng dáng những linh hồn trinh nguyên trốn biệt dưới lá sen, mỗi khi người hái sen buông tay khỏa nước lại thảng thốt giật mình, chìm nghỉm. Thỉnh thoảng bắt gặp long lanh dưới đáy hồ. Ông tôi có thể ngồi với mấy người bạn già suốt buổi kể lể rất nhiều câu chuyện ly kỳ hư hư thực thực về bí mật hồ sen lớn bên làng, về thú vui thưởng thức trà sen tao nhã, đòi hỏi sự cầu kỳ và tĩnh tâm…
Sao thấy luyến tiếc cho ngày ấy mình còn quá nhỏ chỉ ham đánh chắt chơi chuyền mà không mấy để tâm tới lời ông kể. Giờ đây, hồ sen quê tôi không còn là chung của cả làng. Hằng năm, người ta đua nhau đấu thầu nuôi cá. Rồi có kẻ mang những mảnh ván từ hòm người chết thả xuống hồ. Sen dần dần tàn lụi. Tháng ngày ấu thơ ngụp lặn thỏa thích dưới hồ mỗi trưa nắng gắt chỉ còn trong trí nhớ, ông tôi cũng ra đi mang theo câu chuyện dở dang như một bản nhạc chiều ngân nga, buồn rưng rức.
Trong bầu ký ức thoáng một chiều cuối đông, ở phòng có đứa bạn đi làm thêm về gặp mưa sốt hầm hập trong cơn mê sảng cứ đòi ăn món cháo giải nhiệt nấu bằng lá sen tươi cùng với gạo tẻ và bí xanh thái sợi. Khi cháo chín thêm chút đường và nhúm cốm xanh ngọc như vầng trăng khuyết nhỏ xinh rắc lên trên trông thật hấp dẫn. Lũ sinh viên nhìn nhau mà ngậm ngùi. Chưa đến mùa hạ biết tìm đâu ra lá sen với cốm bây giờ.
Hương sen đầu hạ trong veo thoang thoảng như một nỗi nghi ngờ, báo hiệu cho mỗi chúng ta, nhất là những người sống xa quê mùi hương cốm mới. Để rồi hễ cứ thấy thấp thoáng bóng dáng người quê với chiếc đòn gánh cong vút lại xúm xít rủ nhau mua bằng được những gói lá sen xanh mươn mướt nhỏ xinh bao bọc những hạt cốm làng Vòng dẻo thơm. Cùng ngồi lại bên nhau dốc bầu ký ức, cùng lục tìm trong ánh nắng giòn tan một hương thơm quen thuộc khi nỗi nhớ quê trào ra khóe mắt từ khi nào không hay.
Tản văn của MAI LỮ