Kiyama, Yamashita và Wakabe là ba học sinh tiểu học sống trong thế giới nhỏ bé của riêng chúng. Nhà Kiyama bố mẹ hay xung đột, mẹ cậu bé chìm đắm trong rượu hòng trốn tránh thực tại. Yamashita mập ú lúc nào cũng bị người mẹ coi thường nghề bán cá của chồng thúc ép thế này thế kia. Wakabe bốn mắt, luôn mang mặc cảm không có bố và ngày ngày phải hứng chịu những lời căm hận từ phía mẹ.
Ba đứa trẻ đang tuổi ăn tuổi lớn dường như phải đối mặt với quá nhiều vấn đề mà ngay cả người lớn cũng cảm thấy bế tắc, và vì thế, tất cả nỗi tò mò con trẻ chỉ có thể được giải đáp bằng những cách tìm hiểu rất trẻ con.

Ấy là khi bà của Yamashita qua đời. Bộ ba bắt đầu bị ám ảnh bởi những giấc mơ, những băn khoăn về cái chết, hồn ma và cuộc sống sau cái chết. Chúng lên kế hoạch làm thám tử: theo dõi một ông cụ sống trong căn nhà biệt lập tồi tàn. Kế hoạch thất bại, nhưng nhờ thế bọn trẻ lại có được một người bạn lớn vô cùng đặc biệt, đó là ông cụ.
Nhờ mối quan hệ mới mẻ này, bộ ba đã có một mùa hè bận rộn không thể nào quên. Họ, một già, ba trẻ nít đã cùng nhau chia sẻ niềm vui từ những sinh hoạt thường nhật bình dị: buộc dây phơi, cách sử dụng dao, sơn tường, làm vườn, gieo hạt trồng hoa… cho đến những khi đi tàu điện, dạo chơi bên bờ sông, ngắm nhìn pháo hoa…; cùng nhau chia sẻ những suy ngẫm về các mối quan hệ tình cảm và cuộc sống xung quanh.
Trở về sau trại hè, Kiyama, Yamashita và Wakabe không còn cơ hội kể cho ông cụ nghe về trận thi đấu, chuyện ngủ trọ trong kho nước tương, chuyện bà cụ hay kể chuyện ma hay trận đánh nhau to đầu tiên trong đời… ; không còn cơ hội để chia sẻ nỗi lo về kỳ thi chuyển cấp, về chuyện muốn làm gì trong tương lai; không còn cơ hội cùng ông ăn dưa hấu, bắn pháo hoa hay chờ khi lớn lên cùng ông uống rượu ở quán bánh xèo…
Rốt cuộc, ba đứa cũng đã biết thế nào là “cái chết”, điều trước đây chúng đã cố công tìm hiểu, nhưng hơn thế, chúng đã thật sự thấm thía cảm giác khi mất đi một người thân. Tự bao giờ, với chúng ông cụ đã trở nên vô cùng thân thuộc với biết bao yêu thương trìu mến… Không ai khác, ông cụ là người giúp bọn trẻ biết cảm nhận, biết nâng niu những điều kỳ diệu của cuộc sống ngay từ ngưỡng cửa đầu đời, dù cho sau này, mỗi đứa đều có một hướng đi cho riêng mình…
Sẽ dễ đồng cảm với "Khu vườn mùa hạ" và ý tưởng của tác giả khi đọc phần cuối sách, nơi Kazumi Yumoto dành những trang đầy xúc động viết về kỷ niệm với ông ngoại. Hơn hai mươi năm cho một sự trưởng thành, cuối cùng, Kazumi cũng đã có thể gọi ông mình là “người quen ở thế giới bên kia” và với "Khu vườn mùa hạ", cô tin rằng có thể gặp lại người ông mình đã suýt quên đi.
Một cuốn sách kể về sự ra đi nhưng cùng lúc khơi gợi niềm khao khát nắm bắt cái đẹp thuần túy khi được sống, đó chính xác là những gì "Khu vườn mùa hạ" hướng tới. Không gai góc và ủy mị, những trang viết của Kazumi bừng lên nét trong trẻo hồn nhiên đẹp đẽ, từ xúc cảm đến tâm hồn mỗi nhân vật. Lối kể giản dị chân phương nhưng giàu tính biểu cảm của Kazumi khiến câu chuyện có sức lay động mạnh mẽ, bản thân mỗi chi tiết dường như là một gam màu tuyệt đẹp tạo nên bức tranh "Khu vườn mùa hạ" lung linh mà bất cứ ai đã một lần đọc sẽ khó thể nào quên.
|
Thông tin sách
- Tựa gốc: Natsu no niwa
- Dịch giả: Nguyễn Thanh Hà
- Đơn vị xuất bản và phát hành: NXB Hội Nhà văn và Công ty Văn hóa & Truyền thông Nhã Nam
- Giá bìa: 41.000 đồng
|
Song Minh