- Thông tin học sinh sinh năm 1993 quê Nam Định mất trên đường về quê bị nhà xe
đưa xác qua cửa sổ ngày 20/1 khiến dư luận rúng động. PV VietNamNet đã tìm đến
nhà, gặp bố đẻ nạn nhân để xác minh, tìm hiểu thêm về vụ việc.
Chuyến đi định mệnh
Ngay sau khi sự việc xảy ra,
chúng tôi tìm đến nhà nạn nhân. Chiều 29 Tết, ngôi nhà nhỏ của hành khách xấu số
- em Bùi Văn Huấn (xóm 8 thôn Nam Điền, xã Nghĩa Hưng, tỉnh Nam Định) chìm ngập
trong không khí tang tóc, ảm đạm.
Người ông ngoại của Huấn năm nay
80 tuổi ngồi thẫn thờ không nói lên lời. Mẹ Huấn từ hôm sự việc xảy ra ăn không
nổi, gương mặt tiều tụy, buồn rũ rượi. Đau đớn thay, vào những ngày cuối cùng
của năm, ngôi nhà tắt đi tiếng cười của cậu bé, thay vào đó là chiếc bàn thờ
nhỏ…
Trên di ảnh, gương mặt Huấn trông
thư sinh, khôi ngô hiền lành. Em đã vĩnh viễn ra đi mà chưa kịp đón Tết cùng gia
đình.
|
|
Di ảnh Huấn trên bàn thờ mới dựng cho em |
Bố đẻ của Huấn nén nước mắt kể
lại chuyến đi định mệnh cướp mất sinh mạng người con trai ngày 20/1.
Theo lời ông Hà, Huấn bị bệnh
thận phải điều trị tại BV Bạch Mai từ hai, ba năm nay. Em thường xuyên phải lên
bệnh viện khám và lấy thuốc định kì. Gia cảnh khó khăn nhưng bố mẹ Huấn vẫn dồn
sức chữa chạy để con có sức khỏe, học hành đầy đủ.
“Em em đang học lớp 12, bình
thường nó vẫn đạp xe đi về cách nhà 10 cây số, vẫn học hành, sinh hoạt bình
thường” – anh trai Huấn cho biết.
Sự việc xảy đến quá đột ngột, bởi
trước Tết mấy ngày, sức khỏe Huấn vẫn ổn định. Nhưng muốn con có cái Tết an
lành, khỏe khoắn nên ông Hà quyết định đưa con lên bệnh viện khám và xin thuốc
sớm.
“Có ai ngờ cho em đi khám để về
được ăn Tết cho yên tâm lại ra nông nỗi ấy…” - người anh trai bùi ngùi nói.
Ông Hà nhớ lại chuyến đi định
mệnh: Sáng ngày 20/1 hai bố con lên đến BV Bạch Mai nhưng không tìm gặp được bác
sĩ, không vào khám và cũng không xin được thuốc.
Đến chiều khoảng 2h thì hai bố
con đành bắt xe từ Giáp Bát về quê ở xã Nam Điền, huyện Nghĩa Hưng, tỉnh Nam
Định.
“Cháu nhà tôi sau khi uống xong
hộp sữa thì gục vào tay tôi nói cho con dựa một tí… Được một lúc thì cháu bỗng
hét lên, miệng ngậm chặt lại. Tôi sợ cháu cắn vào lưỡi liền cho tay vào miệng
cháu đẩy lưỡi vào. Cứ thế là cháu cắn nghiến lấy tay tôi đến bật máu. Một ông
khách lớn tuổi đến xem rồi quay sang tôi nói: Con mày chết rồi!” khiến tôi bàng
hoàng.
“Lúc ấy trên xe chật cứng, chỉ 24
chỗ nhưng phải có tới khoảng 40 người. Mỗi ghế bốn người nhưng phải đến 5, 6
người ngồi chen lấn, trước xe cũng có người ngồi. Thấy vậy, lái xe liền bảo hành
khách đứng dậy cho cháu xuống nhưng lơ xe thì bảo “Thôi, xuống luôn cửa này” và
một tay đỡ tuồn cháu qua cửa sổ, nhờ một hành khách giúp đưa xuống.
Tôi quá bối rối không biết làm
gì hơn, ôm theo một cái chăn, túi đồ và chiếc áo mưa xuống theo con” – ông Hà
nhớ lại.
Như vậy, cháu bé không phải được
đưa qua cửa sau xe như một số báo đã đưa tin mà chính xác là bị lơ xe đưa qua
cửa thoát hiểm sau xe.
Bà chủ xe chỉ trả lại cho ông Hà
số tiền vé 200 nghìn, cùng số tiền hành khách trên xe quyên góp giúp đỡ rồi cho
xe chạy thẳng.
Bơ vơ giữa nơi đất khách quê
người, cách nhà hơn 90 cây số trong cảnh cùng quẫn tột độ, người cha quá hoảng
loạn không biết làm gì hơn ngoài gọi điện về cho gia đình.
|
|
Ông Bùi Văn Hà phẫn nộ kể lại sự việc. Ngón tay ông
vẫn đang băng bó do vết cắn của con trai. |
Những người dân trong khu vực khi
biết đến sự việc đã tới giúp đỡ, mua chiếu, căng bạt giúp cháu bé.
Mãi đến hơn 21h, ông Hà mới nhờ
con gái gọi được xe cấp cứu để đưa cháu Huấn về quê. Lúc hai cha con về đến nhà
cũng vào khoảng 11 rưỡi đêm.
“May mắn lớn nhất của cha con tôi
ngày hôm ấy là được người dân bên đường giúp đỡ tận tình. Trong lúc tôi quá bối
rối không biết làm gì thì nhân dân đã lo giúp mọi chuyện, mua chiếu, dựng lều
bạt che chắn giúp cháu” – ông Hà cảm động nói.
Hành động ấm lòng ấy của những
người xa lạ phần nào giúp ông được nguôi ngoai. Qua báo VietNamNet, ông Hà xin
gửi lời cảm ơn chân thành đến bà con khu vực cầu Khuất – Thanh Liêm – Hà Nam,
nơi bố con ông gặp nạn.
Lương tâm nhà xe bỏ đi đâu?
Khi kể lại sự việc, điều ông Bùi
Văn Hà phẫn uất nhất là hành xử nhẫn tâm của nhà xe: “Con tôi mất, họ vứt con
tôi chết lại giữa đường, vứt hai bố con tôi lại giữa trời mưa rét, cách nhà hơn
90 cây số. Hỏi lương tâm của nhà xe bỏ đi đâu?”.
Theo lời ông, nhà xe C.T (thị
trấn Rạng Đông, Nghĩa Hưng, Nam Định), cách nhà ông chỉ một con đê, xã trong, xã
ngoài với nhau. Nhưng khi sự việc đau lòng trên xảy ra, trên xe có đến 4 người:
Một tài xế, một chủ xe thu vé và 2 phụ nhưng tất cả đều nhẫn tâm bỏ mặc, không
đếm xỉa gì đến sinh mệnh con người.
 |
|
Người mẹ đau khổ trước cái chết của cậu con trai út |
“Giá như lúc ấy họ gọi giúp tôi
cái xe để tôi đưa cháu về nhà, thì gia đình tôi dù nông dân nghèo khó đến đâu
tôi cũng chạy vạy đủ tiền trả cho họ được… Đằng này, họ chỉ muốn nhanh chóng đưa
cháu bé xuống khỏi xe để chạy cho nhanh…” – ông Hà uất ức nói.
Nén nước mắt ông cho biết thêm:
“Từ hôm chúng tôi đưa cháu về, nhà xe chưa hỏi han được câu nào”.
Ngày 21/1, khi trao đổi với
VietNamNet, gia đình ông đã lo liệu xong hậu sự cho em Huấn. Tuy nhiên, ngay cả
đến lúc này, người cha vẫn chưa biết đích xác điều gì dẫn đến cái chết tức tưởi
của con trai. Mặc dù vậy, ông và gia đình không mảy may có ý đổ lỗi, đòi hỏi
trách nhiệm cho ai khác.
Cũng vì quá đau buồn, không muốn
làm sự việc rùm beng mà chỉ mong mau chóng đưa con về với gia đình nên khi cơ
quan điều tra đến yêu cầu khám nghiệm pháp y, ông Hà đã từ chối, đồng ý làm cam
kết không khám nghiệm, không khiếu kiện để xin cho con về ngay trong đêm.
Đôi mặt đỏ hoe, ông nói: “Tôi là
nông dân cũng không biết vì lý do gì mà cháu bị như vậy. Trước khi đi Hà Nội
cháu có bị cảm lạnh thường, sức khỏe vẫn tốt. Suốt đường đi cháu tỉnh táo, lúc
lên xe còn uống được một hộp sữa… Sự việc xảy ra, con tôi chết là cháu thiệt
phận. Dù đau đớn nhưng tôi cũng không dám nói là đổ lỗi cho ai, do xe chật chội
nhồi nhét hay gì. Tôi chỉ trách nhà xe sao họ lại nhẫn tâm đến như thế…”.
Quỳnh Anh