Hoa hồng và bánh mì

Xem tin gốc 

Tin Tức Online - 29 tháng trước 158 lượt xem

Hoa hong va banh mi

Ngày sinh nhật, chị chỉ ước nhận được một món quà của thời sinh viên. Mở hộp quà Kiên tặng, chị vô cùng bất ngờ khi nhìn thấy hai món quà.

Chị bước xuống máy bay khi đồng hồ chỉ số 10. Ra đón chị là một nhân viên của công ty chị từng làm giám đốc. Bây giờ chị không trực tiếp quản lý, điều hành mà đứng vai trò nhà đầu tư, nhưng là nhà đầu tư có số vốn quyết định đến đường hướng kinh doanh.

Người ta bảo chị thừa tiền nên chỉ ăn với chơi. Chị chẳng biết mình có thừa tiền không, nhưng tự nhiên nhớ và muốn ở với con. Thế là trong vòng vài tháng, chị rút lui khỏi thương trường để sang Singapore.

Bây giờ chị trở về sau chưa đầy một tháng sống cùng con gái. Tâm trạng của chị lúc này thật khó biết được. Chỉ biết câu đầu tiên chị hỏi cô bé nhân viên ra đón là:

- Chị Minh đâu?

Cô nhân viên lễ phép:

- Dạ, em gọi điện rồi, nhưng chị Minh bảo ốm quá, không thể lái xe đón chị.

Chị vẫn nở nụ cười nhưng trong lòng vô cùng trống trải và hụt hẫng. Chị đã điện về trước cho chị Minh nói rằng chị muốn Minh ra đón. Chị có rất nhiều điều muốn tâm sự mà chỉ Minh mới chia sẻ được nhưng Minh đã ốm. Ốm thế nào? Con này chẳng gì làm nó ốm được ngoài tình. Chị từng ví von một cách rất tượng hình về Minh, rằng Minh như dây leo, khát tình như khát nước, hễ thiếu nước là ỉu xìu, vẩy cho vài hạt nước lại khóc lên, xanh cành mướt lá. Minh xinh đẹp nhưng nông nổi, cũng có một đứa con đang học bên Mỹ. Minh không chịu nổi cuộc sống thiếu tình yêu và luôn mụ mị trước những người đàn ông đẹp. Gần đây Minh còn hư hỏng hơn nữa khi lúc nào cũng hau háu muốn "làm thịt" lũ giai tân kém tuổi.

Chị không xinh đẹp như Minh. Dáng chị hơi thô, giọng nói hơi khàn, lại sở hữu cái đầu "hơi bị thông minh" nên nói như Minh là "chẳng trai nào dám yêu". Minh còn phân tích:

- Xấu một tý có thể khắc phục nhưng thông minh quá, nhìn thấy tất tần tật đểu giả của đàn ông thì thằng nào dám đến gần.

Chị bảo:

- Rồi tao sẽ gặp được tình yêu lớn chứ không yêu vớ vẩn như mày.

Minh bĩu môi:

- Tao đi nhặt những tình yêu nhỏ, gom góp lại, đời sẽ đầy ắp tình yêu. Mày tìm tình yêu lớn, đến hết đời có khi không thấy, thế là sống một đời không tình yêu, phí hoài.

Nói vậy thôi chứ chị thừa biết cả hai đều lầm lỡ và dang dở với cuộc hôn nhân đầu tiên, bây giờ còn yêu được là còn tìm kiếm được hạnh phúc. Chị cũng mong tình yêu chưa thực sự quay lưng với mình, nhưng lại không thể yêu như Minh.

Tới nhà Minh, chị đi thẳng lên phòng ngủ. Thấy chị đẩy cửa vào, Minh lật chăn ra ngồi dậy, giọng ủ rũ:

- Trang về rồi à? Minh xin lỗi, đang chán.

- Lại bị thằng nào đá hả?

- Ừ, tại Minh đã cư xử quá quắt với người ta nên đáng hối hận quá.

Chị kéo tay Minh:

- Thôi, đến nhà mình. Mình có nhiều quà cho Minh lắm. Quên cái thằng đó đi.

Minh rụt tay lại:

- Minh không thiết gì nữa, thôi để lúc khác vậy. Minh chỉ muốn tự trừng phạt mình bằng cách nằm một mình trong nhà thôi.

Chị giận dỗi bỏ về. Sáng hôm sau Minh gọi điện. Chị định không nghe, nhưng nghĩ giận con bạn đồng bóng này có mà giận cả đời.

- Dậy chưa? Minh qua đưa Trang đi ăn sáng nhé. Rồi mình đi cà phê, buôn dưa lê cho đã.

- Sao đổi giọng nhanh thế? Giai quay lại à?

- Ừ, hôm qua lúc Trang về thì người ta đến và tha thứ cho Minh. Trang không biết cảm giác giận hờn rồi tha thứ tuyệt thế nào đâu. Người ta nồng nàn và đắm đuối lắm. Người ta còn bảo... mà thôi Minh qua Trang nhé!

Nửa tiếng sau Minh đến. Sau khi ăn phở Bát Đàn, cả hai lên tầng thượng của tòa nhà Vincom uống cà phê. Minh chẳng thèm mở quà của chị ra xem, mồm nói, mắt nói, tay khua khoắng cứ như lên đồng khi kể về người ta. Người ta còn trẻ nên không thể chiều hết những buồn vui vô cớ của mình. Người ta có học thức nên dễ bị tổn thương. Cái gì của người ấy cũng dài. Những ngón tay, cặp đùi, hai gióng chân, bờ lưng, cái cổ thon, đẹp, căng tràn và quyến rũ.

Chị che miệng ngáp một cái rõ dài. Nhận thấy mình hơi vô duyên vì chỉ thao thao về bản thân khi mới gặp lại bạn, Minh liền quay ra hỏi:

- Thế sao Trang lại về trong khi dự định sang đó ít nhất 6 tháng?

- Mình đã không thật sự hiểu con gái, cứ nghĩ nó cần mẹ, nhưng nó cần tự do, làm theo sở thích và cần bạn trai hơn là một bảo mẫu.

- Minh đã bảo rồi, chỉ mỗi Trang là cổ lỗ sĩ thôi. Cuộc sống bây giờ là phải làm ra tiền và yêu. Bọn trẻ yêu theo kiểu của chúng, bọn mình yêu theo kiểu bọn mình. Thằng con mình bên Mỹ cũng thế. Trước kia nó còn cần tiền của mình, giờ làm ra tiền nó cũng chẳng cần mình nữa. Trang hãy lo cho Trang đi. Cần phải mở lòng mình ra với đời Trang ạ.

- Thì mình vẫn đang tìm người đàn ông của mình đấy thôi.

- Một kiểu người cổ điển bằng hoặc hơn vài tuổi, vợ bỏ hoặc chết, con cái đã lớn, hiểu biết, lịch lãm... và lên giường một cách nền nã chứ gì... ha ha.... Cổ lắm. Cổ lắm. Thế là yêu một ma-nơ-canh chứ không phải người bây giờ phải yêu xác thịt, yêu sự thèm muốn, yêu những cảm xúc bản thân bất chấp màu da, tuổi tác và địa vị. Như người ta của Minh đấy, kém Minh nhiều tuổi nhưng điều đó không làm nên khoảng cách giữa hai đứa.

- Con tim mình không có chỗ dành cho đám trẻ ranh đó.

- Chưa gặp thôi. Gặp rồi lại chẳng chết không giãy giụa.

- Mình luôn tạo mọi cơ hội cho đám đào mỏ ấy đấy chứ, nhưng có đứa nào chinh phục nổi đâu. Nhìn thấy mình là sợ phát khiếp.

- Thôi được rồi, không tranh cãi nữa. Trang thử đi theo Minh mấy hôm lên sàn nhẩy, thể nào cũng bị đánh gục cho coi.

- Mình không bị đánh gục thì sao?

- Thì Minh mất cho Trang toàn bộ cổ phần bên công ty thời trang, còn Trang thua phải nhường cổ phần bên công ty bất động sản.

Chị bật cười, suýt phun cà phê vào Minh:

- Không được lẫn lộn giữa kinh doanh và tình ái nhưng cứ thử xem sao.

Chị và Minh đi thang máy xuống. Tới tầng sáu, Minh kéo chị vào một shop quần áo lót của nam mua một đôi quần sịp hiệu Calvin - Klein. Xuống tới tầng ba, Minh lại kéo chị vào một shop nước hoa mua lọ Allure Hommes Sport Cologne của Chanel. Minh xịt vào tay chị, bảo ngửi thử rồi cười toe toét:

- Mùi này làm con người ta thèm nhau hơn.

Ba ngày sau, Minh rủ chị đến một sàn nhảy kiểu cổ điển, khá lịch sự. Chị không phải là người sống khép kín hay cổ hủ như Minh nói. Thời con gái, chị còn nhảy giỏi hơn Minh. Nhưng công việc, những lo toan cuộc sống và tuổi tác khiến chị xa dần những chỗ như thế này. Chị hiểu Minh muốn thử thách mình và thực lòng, chị cũng muốn phiêu lưu xem cuộc đời mình sẽ đi về đâu.

Có rất nhiều thanh niên đến mời chị nhảy. Họ là phục vụ kiêm dắt nhảy cho khách. Chị khá ưng ý chàng trai dìu chị đi điệu tango, nhưng cậu ta chỉ xuất hiện dưới ánh đèn mờ, khi nhạc hết là biến mất.

Đêm đó trời trở lạnh. Chị ngủ rất ngon và trong giấc mơ chị thấy mình nhảy mãi không được. Khi cất được mình lên thì tỉnh ngủ.

Minh lại gọi điện hẹn chị đi buổi nhảy vào tối thứ năm tuần tới.

Lần này chị trang điểm khá kỹ và chọn đôi sandal chuyên dùng để nhảy. Minh và chị ngồi ở bàn kê sát ban nhạc. Ngồi chưa ấm chỗ, Minh có điện thoại. Nghe xong, Minh nói phải đi giải quyết công chuyện một chút rồi quay lại ngay. Chị thoáng ngại ngần, chưa biết phải ở lại một mình thế nào thì chàng trai cùng nhảy điệu tango hôm trước bước đến. Nụ cười rạng rỡ của cậu ta làm chị phấn chấn trở lại. Cậu ta mời chị đi điệu valse. Vừa nhảy cậu ta vừa bắt chuyện:

- Chị nhảy tango rất đẹp và ấn tượng!

- Hôm trước, sau khi nhảy xong, mình nhìn mãi không thấy bạn đâu.

- Em tên là Kiên. Hôm trước em phải về sớm học bài để hôm sau thi.

- Kiên là sinh viên à? Nghành gì?

- Dạ, kinh tế ạ.

Nhạc dừng, Kiên chạy ra sau quầy bar mang nước cho khách. Nhạc nổi lên, Kiên lại ra với chị. Rất nhiều người muốn nhảy với Kiên nhưng Kiên tỏ ra có cảm tình với chị. Cậu nói ít và thường thốt ra những lời có cánh:

- Chị mặc đầm này lên sàn rất hợp. Bàn tay chị mềm và ấm, đó là bàn tay của những phụ nữ nhân hậu.

Không thể nói là chị không thích nghe những lời nói ấy. Nhưng nếu cậu ta đang dở tất cả ngón nghề ra để đưa chị sập bẫy tình thì đừng tưởng bở. Chị không phải là Minh, không dễ dàng bị đốn ngã bởi những lời hoa mỹ và sáo rỗng như thế.

Tự nhiên nhạc chuyển sang vũ đạo bốc lửa. Đó là điệu lambada cuồng si. Điện bật sáng hơn một chút. Chị nhận ra một chàng Kiên khác hẳn lúc trước khi cùng chị đi các điệu slow, rumba, valse hay tango. Với lambada, Kiên mạnh mẽ, đắm đuối, gợi tình và quyến rũ lạ lùng. Điệu nhảy này kết thúc cũng là lúc vòng đeo tay của chị văng ra khỏi cổ tay. Kiên đã nhặt đưa cho chị. Cậu ta ngắm một lát rồi bảo hoa văn lạ quá. Chắc nó được làm ra từ xứ sở của ngọn kim tự tháp. Chị mỉm cười. Đúng là chị mua chiếc vòng đó khi đi thăm Ai Cập.

Bắt đầu có người lục đục ra về. Chị gọi cho Minh, Minh xin lỗi rối rít bảo việc riêng chưa xong, bảo chị gọi taxi về. Nhìn vẻ mặt nhăn nhó của chị, Kiên bảo:

- Chị có muốn em đưa về không?

- Như thế có phiền Kiên không? Thôi để mình đi taxi.

- Nếu chị thấy ngồi sau xe máy của em bất tiện thì thôi. Lâu lắm rồi em mới được dắt nhảy cùng một người nhảy đẹp như chị. Em chỉ muốn thể hiện thiện cảm của mình thôi.

- Ừ, nếu Kiên muốn thể hiện thiện cảm chị cũng chẳng nên từ chối. Kiên vội chạy đi mượn mũ bảo hiểm rồi chở chị về.

Sinh nhật chị, Minh đi công tác, con gái gọi điện về chúc mừng mẹ được vài câu rồi thôi. Nó đã gửi quà sinh nhật về từ tuần trước. Minh gọi điện, hỏi chị thích quà gì.

- Cái Trang thích, Minh cũng không thể mang đến được.

- Gì vậy?

- Thích nhận món quà giống như thời sinh viên ấy. Minh còn nhớ không, sống và yêu.

Minh cười khúc khích:

- Dở hơi, bây giờ còn ai tặng quà kiểu ấy.

Đó là sinh nhật trầm lắng nhất trong đời chị vì chỉ có một mình. Mười một giờ tối, chị mở chai champagne uống một mình. Bỗng chuông kêu lên. Người giúp việc bảo có một sinh viên xin gặp chị. "Ai vậy nhỉ?". Chị mặc áo ngủ đi xuống phòng khách. Trời ơi, Kiên! Kiên không đóng thùng như khi dắt nhảy cho khách mà mặc quần jeans, áo phông, khoác áo len dài tay có mũ. Trông Kiên đẹp một cách bụi bụi, đời thường. Kiên bảo:

- Em đi làm về, thay quần áo rồi mới đến đây. Em biết chị sẽ rất đông khách nên đến muộn chỉ để chúc sinh nhật chị thôi.

Chị bỗng trở nên lúng túng. Rất may người giúp việc mang đến chai rượu và hai cái ly. Chị rót rượu mời Kiên. Kiên uống cạn rồi đặt lên bàn một chiếc hộp nhỏ thắt nơ hồng:

- Chắc chị tiệc tùng cả ngày mệt rồi. Chị nghỉ đi, em cũng phải về để mai còn đi học. Ngày mai, chị hãy mở quà của em ra nhé!

Chị không biết phải nói gì. Chả lẽ mời Kiên ở lại. Để làm gì? Nói gì đây khi hai người còn biết khá lơ mơ về nhau. Trong lúc chị còn đang băn khoăn, Kiên đứng dậy đi ra cửa. Chị vội đi theo, hỏi thật nhanh:

- Sao Kiên lại biết sinh nhật mình?

- Em đọc trên vòng đeo tay của chị. Lâu không thấy chị đến nhảy, chị bận lắm à?

- Không, mình ngại đi một mình.

- Có em ở đấy mà.

- Ừ, mai mình sẽ đến.

Kiên lên xe phóng đi rồi, chị cứ thắc mắc về sự có mặt của chàng thanh niên này. Chị mở quà của Kiên ra. Cha mẹ ơi, một bông hồng và một ổ bánh mì! Chả phải đây chính là một món quà cực kỳ có ý nghĩa thời chị còn là sinh viên sao. Thời ấy có mốt tặng quà kiểu này. Cuộc đời cần phải có hoa hồng và bánh mì. Hoa hồng là biểu tượng của tình yêu, của giá trị tinh thần, còn bánh mì là lương thực, là vật chất để nuôi sống con người. Sống và yêu, đó chẳng phải là niềm hạnh phúc của con người đấy sao? Chính chị từng bảo với Minh chị muốn được sống lại cảm giác nhận món quà lãng mạn và đầy ý nghĩa như thế này. Và Kiên đã làm được đó.

Kiên còn làm được hơn thế khi đưa chị tiếp tục dấn sâu vào cuộc phiêu lưu khám phá bản thân. Minh vẫn thường xuyên điện thoại hỏi thăm chị. Không biết tự bao giờ chị trở nên hay nói dối. Ngay cả khi mối quan hệ giữa chị và Kiên tiến xa đến mức chị không còn kiểm soát được nữa, Minh vẫn không hay biết. Khoảng thời gian đó Minh thường xuyên đi công tác xa.

Chị đã sập bẫy tình rồi chăng? Ngay sau đêm đầu tiên Kiên ngủ lại ở nhà chị, chị đã đặt ra câu hỏi ấy. Về phía Kiên, cậu ta cũng luôn tự chất vấn mình:

- Không hiểu sao em không cưỡng lại được ý nghĩ điên rồ là em yêu chị! Mỗi khi nghĩ về chị, em lại tự cảnh báo mình: Mối quan hệ này rồi sẽ đi đến đâu? Em rất muốn dừng lại nhưng không hiểu sao chẳng thể cưỡng lại ham muốn được ở bên chị.

Nhiều lúc chị muốn lý giải cho rõ mối quan hệ giữa chị và Kiên là gì, nhưng rồi chị lại quên đi để cuốn vào vòng xoáy tình cảm. Trí thông minh của chị chỉ thực sự quay trở lại vào đêm chị bị đau bụng, phải bật dậy chạy vào buồng tắm. Kiên vẫn ngủ say sưa. Khi quay ra, chị bỗng nhìn thấy quần lót của Kiên rơi ở cuối giường, nhờ ánh đèn hắt ra từ buồng tắm, chị nhận ra nhãn hiệu CK trên đai quần. Trước đây chị không bao giờ để ý Kiên mặc đồ gì. Vì mỗi khi làm "chuyện ấy" chị không bao giờ mở đèn.

Chị trườn lên giường, rúc vào chăn mùi nước hoa từ người Kiên hắt vào mũi chị. "Mùi này làm con người ta thèm nhau hơn". Câu nói của Minh bỗng ập về trong trí nhớ chị. Tại sao lại có những trùng hợp ngẫu nhiên thế nhỉ? Quần sịp CK, nước hoa chanel, hoa hồng và bánh mì trong ngày sinh nhật, sự vắng mặt trong khoảng thời gian dài của Minh... không khó để làm một phép thử.

Minh bảo đang ở Sài Gòn, được rồi, chị sẽ đến nhà Minh xem có đúng thế không. Người giúp việc vội mở cửa cho chị vào. Minh đang ngồi trong bồn tắm. Thấy chị, Minh ớ người rồi cười toe toét:

- Sao Trang tới mà không gọi điện trước?

- Sao Minh bảo đang công tác ở Sài Gòn?

- Ừ, thì... mới ra.

Minh đứng dậy, cuốn khăn tắm vào người rồi đi ra phòng ngủ. Chị chạy theo, giận dữ chặn Minh lại rồi gặng hỏi về Kiên. Minh ngồi xuống giường đáp tỉnh bơ:

- Trang thua rồi, đến để nộp mạng hả? Kiên là sinh viên nghèo, bố mất sớm, mẹ bệnh nặng và có một đàn em thơ dại. Cậu ấy cần tiền để ăn học và 150 triệu để chữa bệnh cho mẹ. Trước đây, Minh đã yêu cậu ấy đến phát mê phát cuồng. Một lần Minh nói chuyện về Trang cho Kiên nghe và đố cậu ấy chinh phục Trang. Bọn mình đã hợp lực lại để xem Trang chống đỡ nổi đòn tình này trong bao lâu.

- Minh chấp nhận chia sẻ người ta à?

- Kiên khôn khéo vô cùng. Cậu ấy thường "mượn tạm" đồ của mình rồi kêu bị bạn bè cầm mất rồi hay lỡ thất lạc. Sau này Minh phát hiện ra cậu ấy chỉ cần tiền của Minh, tình yêu trong Minh đổ vỡ từ ấy. Minh đã vào Sài Gòn để tìm quên và chỉ thực sự vui trở lại cách đây không lâu, khi có được người đàn ông đích thực của đời mình.

Chị bực dọc đứng dậy và bỏ về:

- Hiểu rồi! Mình sẽ xem cậu bé này tiếp tục trò chơi tình ái được bao lâu nữa.

Chị về đến nhà, Kiên đã đi mất. Chị ngồi thần ra, lục trong trí nhớ xem Kiên đã đào mỏ được của mình những gì? Không đáng kể. Có lẽ chỉ chiếc dây chuyền bạch kim là đáng giá, nhưng đó là chị tự ý cho Kiên mượn đeo để đi sinh nhật bạn. Được rồi, chị sẽ chờ Kiên quay lại, sẽ vờ như không biết gì để xem chàng định giở trò gì nữa. Chị chờ mãi nhưng Kiên không đến. Chị đến sàn nhảy, Kiên không làm ở đó nữa. Chị nhớ Kiên đến cồn cào, hình bóng Kiên hiện diện khắp nơi, trên đường phố, nơi sàn nhảy, những cuộc hội hè và trong phòng ngủ.

Cuối cùng chị cũng tìm ra được manh mối. Qua những nhân viên của sàn nhảy, chị gặp được một người bạn học cùng trường với Kiên. Người bạn này cho chị biết Kiên bỏ làm thêm vì mẹ cậu ấy đã mất. Khi chị tìm gặp được Kiên, Kiên vẫn lắc đầu:

- Chị muốn gặp Kiên thì phải quay lại ngày hôm qua. Em không phải là Kiên của ngày hôm qua mà chị cần.

Chị đành bỏ đi nhưng vẫn bảo:

- Mình chờ Kiên ở sàn nhảy vào tối nay.

Buổi tối, chị đến sàn nhảy từ rất sớm, và chờ cả buổi không thấy Kiên đâu. Khi điệu nhạc cuối cùng nổi lên, một cậu nhân viên mang đến cho chị chiếc hộp nhỏ, nói Kiên nhờ gửi trả. Trong đó là chiếc dây chuyền bạch kim chị từng cho Kiên mượn. Không, Chị không muốn tìm lại ngày hôm qua của Kiên. Chị biết đó là ngày hôm qua đã chết. Chị muốn gặp Kiên của ngày hôm nay và chị của ngày hôm nay cũng không phải là chị của ngày hôm qua. Nhưng chị biết phải làm sao để gặp Kiên bây giờ?

Theo

Từ khóa liên quan

Danh từ
Động từ
Từ chuyên môn
Cụm từ
Địa danh thế giới
Tổ chức

Tin đọc nhiều

Chưa có bình luận nào

Hãy đăng ký hoặc đăng nhập để tham gia bình luận.

Về đầu trang