Kết hôn từ năm 2004, chị N. không nhớ đã bị chồng đánh đuổi bao nhiêu lần. Lần này, mẹ con chị đã dọn vào một góc nhỏ trong nhà để ngủ và đặt máy may nhưng anh T. vẫn không để yên. Đầu tháng 10, bị chồng đánh vào mắt, chị N. ôm con tạm lánh ở nhà người quen. Anh T. tìm đến năn nỉ vợ con về, thực chất chỉ là để chị gánh phần nợ nần cho anh. Ngày 21/11, con gái bốn tuổi của chị N. không may bị gãy chân. Chị đã tìm thuê được một căn gác nhưng chưa dọn được vì phải lo chạy chữa cho con. Không cảm thông, anh T. vẫn tiếp tục đuổi và ném quần áo vợ ra đường, tháo luôn chiếc giường của vợ để bán.
Điều đáng nói là chị N. luôn nghĩ chồng có quyền đuổi mình vì căn nhà không phải của chị mà là của ba mẹ anh T. để lại cho mấy anh chị em. Do là con trai út, anh T. được ở (chưa chia thừa kế). Vì thế, chị cố chịu đựng để mấy mẹ con có chỗ ra vào. Tuy nhiên, bị đánh chửi liên tục, tâm trạng quá hoang mang, chị đã không thể tiếp tục sống chung được nữa.
Luật sư Huỳnh Minh Vũ (Đoàn Luật sư TP.HCM) nhận định: “Hành vi của anh T. đã vi phạm Luật Hôn nhân và gia đình, Luật Cư trú và Luật Phòng chống bạo lực gia đình. Ngay cả trường hợp vợ chồng đã ly hôn, người đã ổn định chỗ ở phải có trách nhiệm cho người gặp khó khăn về chỗ ở được lưu cư sáu tháng. Huống chi trong trường hợp này, chị N. đang là vợ chính thức của anh T. và căn nhà không phải là tài sản riêng của anh T. (anh T. chỉ là đồng thừa kế). Anh T. muốn lấy nhà cho thuê thì có thể bàn bạc với vợ, trích một phần tiền đó để sắp xếp chỗ ở khác cho vợ con (và cả anh nếu có sự đồng thuận). Giải pháp này sẽ giải thoát cho chị N. khỏi cuộc sống ngột ngạt, thuận lợi cho việc nuôi dạy con”.
Ngày 23/11, chị N. đã nộp đơn xin ly hôn. Trong thời gian chờ xét xử, chị rất sợ bị chồng đánh đập, đuổi khỏi nhà nên đã gửi đơn cầu cứu đến Hội Phụ nữ phường. Bà Tăng Hồng Thúy - Chủ tịch Hội Phụ nữ phường cho biết, đơn của chị N. đã được gửi xuống khu phố nơi cư ngụ của vợ chồng chị N. để tiến hành xác minh. Hội Phụ nữ, công an phường, tổ dân phố, ban điều hành khu phố... sẽ cùng phối hợp để hòa giải mâu thuẫn, bảo vệ quyền lợi chính đáng của chị N. và cháu bé.
Diệu Hiền