Sau khi cưới nhau được ba ngày, anh T. và chị N. (ấp Hưng, xã Nhị Bình) cãi nhau. Chị N. đột ngột ôm quần áo ra đi và nhất quyết không trở về dù anh T. nhiều lần khuyên nhủ, động viên. Tức giận, nhà trai làm đơn đề nghị chính quyền địa phương buộc nhà gái phải bồi thường 7,5 chỉ vàng và 16 triệu đồng tiền lễ vật, tổ chức đám hỏi, đám cưới. Ngày 25-12-2009, tổ hòa giải ấp Hưng (thuộc UBND xã Nhị Bình) đưa vụ kiện ra hòa giải.
Tại đây, nhà trai “hạ giá” xuống còn 12 triệu đồng, rồi 5 triệu đồng nhưng nhà gái nhất quyết chỉ chấp nhận bồi thường 3 triệu đồng chi phí tổ chức đám cưới. Trước tình hình căng thẳng trên, tổ hòa giải “dọa” chuyển hồ sơ lên TAND huyện Châu Thành giải quyết theo thủ tục tranh chấp hợp đồng cưới xin, khi đó bên nào thua kiện sẽ phải đóng án phí. Có lẽ ngại phiền phức, nhà gái chấp nhận bồi thường 5 triệu đồng, hứa sang vụ lúa đông xuân tới đây sẽ chi trả toàn bộ.
Tuy nhiên, theo một số luật sư, pháp luật không quy định nhà gái phải bồi thường thiệt hại một khi cô dâu bỏ đi. Do đó, trong vụ này, nhà gái có quyền từ chối bồi thường.