Dân khát, trạm cấp nước "nằm chờ"

Xem tin gốc 

Giadinh.net - 24 tháng trước 69 lượt xem

Dan khat, tram cap nuoc 'nam cho'

GiadinhNet - Trời hạn hán, giếng khô trơ đáy, nhiều vùng trên địa bàn Quảng Bình người dân đã và đang đối diện với những khó khăn trong việc tìm kiếm nguồn nước. Trong khi đó có những công trình nước sạch được xây dựng trị giá tiền tỉ, nhưng chỉ có tác dụng trang trí.

Thiếu nước phải ngừng xây nhà

Sống ở vùng bán sơn địa, người dân xã Quảng Tiến (Quảng Trạch) đã và đang phải hằng ngày chắt chiu từng giọt nước. Để cải thiện tình hình, nhiều hộ dân đã đào giếng nhưng cũng không có nước. Cực chẳng đã, họ phải lặn lội sang nơi khác để kiếm tìm nguồn nước về phục vụ sinh hoạt cho gia đình. “Chú coi, nhà tui tuy ở cạnh khe suối nhưng mùa này cũng cực vì nước cạn. Nước dùng cho ăn uống tui phải đi mua từng xe, mỗi xe 40.000 đồng, còn nước cho sinh hoạt tôi phải chắt chiu từ nước ở khe Sâu dùng tạm. Giếng nhà đào sâu đến gần 17m mà vẫn không có nước, cực không hết chỗ nói...”, chị Nguyễn Thị Lý, thôn Văn Hà than thở.

Ở Quảng Tiến, không ít hộ đang xây nhà nhưng cũng đành để dở vì thiếu nước. Muốn có nước cho xây dựng thì phải kiếm người ra chở nước từ khe, hồ hoặc vùng khác đến. Chi phí cho mỗi phuy nước (100 lít) nước xây nhà là 20.000 đồng. Như vậy ngoài tiền công thợ xây thì chủ nhà còn phải chi thêm một khoản không nhỏ cho tiền nước dùng để trộn hồ, đánh vữa.

Đối với các hộ dân ở đây, việc đi xin từng giọt nước để nấu cơm hoặc nhắm mắt dùng ngay nguồn nước không sạch để tắm giặt là điều xảy ra như cơm bữa. Do thiếu nước, các bệnh ngoài da là rất phổ biến...

Làm xong để ngắm

Trong khi người dân phải chạy đôn chạy đáo tìm nguồn nước sạch thì nhiều nơi, những công trình nước sạch đầu tư cả tỷ đồng lại nằm chơ vơ. Công trình cấp nước sạch cho các hộ gia đình ở xã Hoa Thủy (Lệ Thủy) có vốn đầu tư 4,4 tỷ đồng, khởi công năm 2007 là một ví dụ. Sau một năm từ ngày khởi công, đến năm 2008, công trình đã được bàn giao cho UBND xã Hoa Thủy để đưa vào sử dụng. Điều nghịch lý là đến nay, đường ống chính dẫn nước đi khắp xã đã có nhưng chưa nơi nào được dùng nước sạch vì dân không có tiền đầu tư tiếp từ ống nước chính vào nhà. Kinh phí cho việc này tính trên đầu mỗi hộ khoảng từ 1,5 - 2 triệu đồng (hộ ở gần đường ống) đến 5 triệu đồng (hộ ở xa đường ống). Với những người nông dân chân lấm, tay bùn, đây là con số không nhỏ.

Ngay tại những công trình công cộng như cơ quan, trường học, trạm y tế, dù đường ống nước được đưa vào tận nơi nhưng vấn đề ở chỗ chúng không có nước. Chẳng ai dám vận hành hệ thống mà chỉ để cung cấp nước cho các đơn vị trên, bởi tiền nước chỉ bằng 1/10 tiền bơm.

Vậy là 4,4 tỷ đồng của nhà nước đầu tư vào dự án này treo lơ lửng, không biết đến bao giờ mới giải tỏa cơn khát nước của người dân.

Cũng khát nguồn nước, gần 100 giáo viên và học sinh khuyết tật của Trung tâm khuyết tật Quảng Xuân (Quảng Trạch) đang phải dùng nguồn nước nhiễm bẩn. Nước được bơm lên từ lòng đất sau đó qua bể lắng sơ sài và dùng luôn. “Những bể nước của trường toàn bị đóng váng vàng khè. Lọc nước theo cách này chẳng biết nó có an toàn hay không, nhưng đành phải chấp nhận thôi”, bà Nguyễn Thị Tố Loan – Hiệu trưởng Trung tâm khuyết tật Quảng Xuân tâm sự.

Hy vọng rằng UBND tỉnh Quảng Bình cần có giải pháp cụ thể để giúp dân đỡ khát trong mùa hạn hán.

Vĩnh Quý

Tin đọc nhiều

Chưa có bình luận nào

Hãy đăng ký hoặc đăng nhập để tham gia bình luận.

Về đầu trang