Cụ bà 81 tuổi xin từng nắm gạo nuôi con trai bị điên

Xem tin gốc 

CATPHCM - 23 tháng trước 48 lượt xem

Cu ba 81 tuoi xin tung nam gao nuoi con trai bi dien

(ĐSCT) Dùng tay quệt vội những giọt nước mắt chực lăn trào trên khuôn mặt già nua, khắc khổ, bà Bùi Thị Thu (81 tuổi, ngụ thôn 7, xã Tam Xuân 1, huyện Núi Thành, tỉnh Quảng Nam) chậm rãi kể lại quá khứ của đứa con trai.

Hàng ngày bà Thu vẫn phải đưa thức ăn, đồ uống qua cửa sổ như thế này cho đứa con điên dại

Trước đây, anh Lê Ngọc Quý (Quý Mủng, 53 tuổi) cũng như bao người đàn ông khác nhưng vì hoàn cảnh nghèo khó, bố mất sớm cộng với nhiều trắc trở về đường tình duyên nên đến năm 1997 (40 tuổi) anh mới lấy vợ. Có được hạnh phúc, với bản tính siêng năng, biết lo lắng và thương vợ, thương mẹ già nên anh càng làm việc quần quật hơn trước. Mặc dù không có của ăn của để nhưng đồng tiền công từ nghề phụ hồ của anh vẫn đủ nuôi ba miệng ăn trong gia đình. Đầu năm 2002, tai họa bỗng ập xuống gia đình nghèo khó này khi Quý Mủng từ một người khỏe mạnh bỗng nhiên phát bệnh. Anh chửi bới rồi lại cười nói huyên thuyên suốt ngày. Khi cơn điên nỗi lên, Quý Mủng đập phá đồ đạc trong nhà, đánh mẹ già, vợ con và người dân trong thôn xóm.

Sau nhiều tháng điều trị, từ Bệnh viện tỉnh Quảng Nam đến Bệnh viện TP. Đà Nẵng nhưng kết cục bệnh tình của Quý Mủng vẫn không hề thuyên giảm. Hết tiền, bà Thu đành đưa đứa con tội nghiệp về nhà tự tay chăm sóc. Lúc này, vợ Quý không chịu đựng được cảnh nghèo khổ, bệnh tật của chồng, đã khăn gói, bế đứa con trai mới sinh được một năm tuổi bỏ đi biệt tăm.

Mỗi lần lên cơn, Quý Mủng vẫn cứ tiếp tục đập phá tan hoang nhà cửa và đánh nhiều người bị thương nên bà Thu đành nuốt nước mắt vào trong, lấy khóa giam anh vào một gian phòng nhỏ đặt gần chuồng bò trong suốt tám năm qua.

Gia đình bà Thu vốn đã nghèo lại càng khốn khổ hơn kể từ ngày Quý Mủng mắc bệnh. Thời gian đầu bà vay mượn, làm mướn khắp nơi để kiếm tiền mua thuốc và chạy bữa cho đứa con tội nghiệp. Nhưng dần dần tuổi cao sức yếu, không thể làm thêm nên hàng ngày bà đành cầm bát đi xin từng nắm gạo về lo cho con. Những lúc mưa gió bão bùng, nhà hết sạch gạo, bà Thu phải nhịn ăn nhưng chưa bao giờ Quý Mủng phải đói. Có lần Quý Mủng lên cơn điên dại, đập vỡ bát ăn, bỏ mảnh sứ vào miệng đòi nuốt, người mẹ già đã phải “liều” mình mở khóa vào phòng rồi dùng tay lấy mảnh sứ từ miệng đầy máu của Quý ra. Và cũng trong lần này, bà Thu đã bị đứa con bệnh tật cắn đứt một ngón tay. Ba năm sau (năm 2005), vào một buổi trưa bỗng nhiên Quý Mủng phá khóa ra ngoài đánh gãy tay một người hàng xóm. Trong lúc giằng co, bà Thu bị Quý xô ngã gãy tay trái. Nhìn cánh tay bà Thu chằng chịt những vết cấu xé mà xót lòng.

Cơn mưa nhỏ mùa hè không làm dịu đi không khí hừng hực của mảnh đất miền Trung khô hạn. Trong gian phòng nhỏ gần chuồng bò, Quý Mủng la hét inh ỏi rồi ngoảnh mặt ra ngoài nhìn người lạ ngơ ngác. Lúc ra về, bà Thu nắm chặt tay chúng tôi mà lay: “Mấy cháu có lòng tốt thì thương thằng Quý với. Bà muốn chữa bệnh cho nó lắm nhưng nhà nghèo khó quá không có tiền”.

Tin đọc nhiều

Chưa có bình luận nào

Hãy đăng ký hoặc đăng nhập để tham gia bình luận.

Về đầu trang