Q.N, ngày 22/10/2009!
Kính thưa các anh chị trong Ban Biên tập.
Em đã dằn vặt và suy nghĩ rất nhiều khi cầm bút viết lên những dòng chữ này gửi tới các anh các chị. Em tên là P, hiện sống ở thành phố nổi tiếng về môn võ cổ truyền của miền Trung. Em là một người làm nội trợ, ngoài thời gian cơm nước và đưa đón con đi học, lúc rảnh em hay đọc tất cả các loại sách báo nhưng em thích nhất mục "Chuyện khó tin nhưng có thật". Đọc những câu chuyện như vậy, em nghĩ trên đời này làm gì có chuyện như thế được. Nhưng các anh chị ơi, ở đời ai học được chữ ngờ, khi chính em vừa biết được sự thật bàng hoàng của đời em. Một sự thật em đã không bao giờ nghĩ rằng có thể có, và lại xảy ra với chính cuộc đời em.
Suốt hai tháng nay, ngày nào em cũng viết thư cho các anh chị, viết rồi lại xé đi không biết bao nhiêu lần. Nhưng sau cùng, vì những bức bách đau đớn trong tình cảm, em đã dũng cảm gửi bức thư này đi với mong mỏi, qua bài báo này, má em, mẹ em, các dì của em sẽ đọc được nỗi lòng em, hiểu cho tình cảnh của em mà thương em hơn, xót xa cho tất cả mỗi người trong cuộc hơn để có thể xích lại gần nhau hơn. Được như thế thì em mới hết đau khổ, mọi người mới đỡ đau khổ, và hạnh phúc lại trở về trong gia đình của em được.
Em là người con độc nhất của ba má em. Ba em tên V, sinh ra và lớn lên ở thôn T.L, xã N.A, huyện A.N, tỉnh B.Đ. Từ nhỏ, ba đã mồ côi cả cha lẫn mẹ, sống cuộc đời rất khổ cực. Năm 1949 đến 1955, ba đi bộ đội, bị thương rồi tập kết ra Bắc làm y tá, rồi y sĩ phục vụ bảo vệ sức khỏe cán bộ công nhân viên ở Sở Công an H.P. Năm 1979, ba chuyển công tác về một trạm y tế của TP Q.N, tỉnh B.Đ cho đến ngày nghỉ hưu. Má em tên là L, ông ngoại của em là liệt sĩ, để lại cho bà ngoại hai người con gái là má L và dì C. Bà ngoại đi thêm bước nữa và có hai người con gái tên là dì M và dì T. Má em quê ở thôn X.C, xã N.T, huyện V.Y, tỉnh H.H.
Ba má em yêu nhau rồi cưới nhau, năm 1973 em ra đời tại Bệnh viện T.N, H.P. Khi em được khoảng 5 - 6 tuổi thì ba má chuyển vào Q.N sinh sống. Khi vô đây ba em làm tại Trạm Y tế, còn má làm công nhân Công ty Dược. Em là con độc nhất của ba má nên được hưởng tình yêu thương, sự chiều chuộng đặc biệt của cả ba và má. Ngày ngày em vô tư cắp sách đến trường mà không phải lo nghĩ gì. Ba em là một người đàn ông sống hướng nội, hiền lành ít nói, yêu vợ thương con. Trong suốt tuổi ấu thơ, và cả sau này khi đã trở thành thiếu nữ, ba là mẫu người đàn ông để em ao ước sau này chồng em cũng được như ba. Còn má em cũng là một người phụ nữ tuyệt vời. Má sống hướng ngoại, vui vẻ và hiếu khách, đông bạn bè. Đối với chồng con, má lo lắng chu toàn, không bao giờ để chồng con thua kém ai. Nếu còn một đồng cuối cùng má vẫn bỏ ra tiêu, ngày mai rồi tính không cần suy nghĩ nhiều, miễn là làm cho chồng con được vui vẻ, đầy đủ. Chỉ có điều vì má sống hướng ngoại nên má hay đi công tác, hay vắng nhà và ham vui với bạn bè nên nhiều khi ở nhà chỉ có hai ba con lủi thủi chăm nhau.
Bạn bè em, nhiều người thèm muốn được như em vì họ thấy em là con một, được ba đưa đón, sống trong sự yêu thương của ba má, còn gì bằng. Ngoài thời gian đi làm, ba chăm sóc lo lắng cho em từ miếng ăn, giấc ngủ, dạy dỗ em từng ly từng tý. Em gần gũi ba nên mọi tính nết, cử chỉ của em giống ba y đúc.
Thế rồi, cuối năm lớp 10 có một tai nạn đã xảy ra với em khiến cho em không thể đủ điều kiện để cắp sách đến trường tiếp tục theo học được nữa. Em buồn lắm, lúc đó, em không biết nghĩ gì cho việc học hành dở dang của em cả mà em chỉ buồn vì thấy ba em buồn, bởi trong thâm tâm ba lúc nào ba cũng mong muốn em học đến nơi đến chốn để nối nghiệp ba nhưng em đã không làm được. Cũng chính thời gian nghỉ học rồi, em mới thấy mọi người trong họ hàng, gia đình mỗi lần gặp mặt nhau trong dịp tết nhất, cưới hỏi, giỗ chạp xầm xì nói: "Em là con nuôi", rằng má em trước đó cũng sinh được một người con trai to lớn, đẹp đẽ nhưng bệnh nên không nuôi được.
Lúc đầu nghe những lời bàn tán rì rầm ấy, em đã rất thắc mắc. Em đã hỏi trực tiếp ba: "Ba ơi, con có phải là con nuôi của ba và má không?". Ba ôm em vào lòng thật chặt và mắng em: "Con nghe bậy nghe bạ ở đâu thế". Em hỏi: "Tại sao bạn bè và mọi người nói, cả má cũng nói vậy". Ba nói: "Tính má thường ba hoa vậy đó chứ không phải đâu". Kể từ đó, trong lòng em có một nỗi suy tư. Nhưng lúc đó em mới 15, 16 tuổi, cái tuổi vô lo, hay quên và còn trẻ con lắm nên em đã có một lần làm ba buồn mà em ân hận mãi cho đến tận bây giờ. Một hôm lâu lắm rồi em không nhớ mình đã phạm lỗi gì, ba bắt nằm xuống và đánh bằng chiếc đũa con. Thường thì ba thương em lắm, khi nào em mắc lỗi, lỗi nặng tới cỡ mấy ba cũng chỉ bắt phạt quỳ và xin lỗi ba chứ ba chưa bao giờ đánh em. Nay bỗng dưng ba đánh em mấy roi, em thấy đau không chịu nổi, quay lại nói hờn với ba cho bõ tức: "Ông không phải là cha tôi". Thế là ba bỏ đũa không nói tiếng nào nữa và buồn mấy ngày liền. Mấy ngày đó, mắt ba lúc nào cũng có nước như sắp khóc. Em ân hận lắm, vừa thương ba, vừa giận mình sao trẻ con quá đáng, dám hỗn với ba, để cho ba đau lòng.
Thế rồi có một hôm, một người đàn ông lớn tuổi ở Đà Nẵng vào chơi, hôm đó má em vắng nhà, xin phép ba cho gặp riêng em để nói chuyện, qua vài câu xã giao, cuối cùng ông nói em là con của ông ta với má em khi còn ở ngoài Bắc. Em sững sờ, không thể tin nổi điều mình vừa nghe. Lại thêm một bí ẩn nữa liên quan đến cuộc đời em chăng. Em đã rất sốc và buồn, chỉ mong ngóng ba đi làm về để hỏi ba ngay cho rõ. Khi ba về, em đã kể hết cho ba nghe chuyện người đàn ông lớn tuổi ở Đà Nẵng nói với em chuyện em chính là con đẻ của ông ta. Đấy là lần đầu tiên em thấy ba nổi giận thực sự. Tính ba cả đời lành hiền, ít nói, thế mà hôm đấy, mặt ba đỏ phừng, ba quát lên: "Ông ta nói láo, ông ta đã gieo vào đầu con những điều không đúng sự thật. Từ nay, ba cấm cửa ông ta và không bao giờ cho phép ông ta tới nhà nữa".
Ba nói xong như vậy, em chạy lại ôm ba và òa khóc nức nở: "Ba ơi, ba đừng bỏ con nhé, con chỉ muốn làm con của ba thôi, con sợ những gì người khác nói lắm". Khi em ngẩng lên thấy hai hàng nước mắt của ba cũng vừa lăn xuống. Ba siết chặt em vào lòng và bảo: "Từ nay ba không cho phép ai làm con gái ba buồn nữa".
Lần đó, em tin tưởng vào sự giải thích của ba và càng yêu ba hơn, không bao giờ để ý đến lời xầm xì của mọi người nữa hoặc thắc mắc vì sao ba má lại sinh có một mình em, hay em là con riêng của ba hoặc má. Cũng sau sự kiện đó, ba càng hay gần gũi em hơn, tâm sự với em và kể cho em lần lượt những câu chuyện ngày xửa ngày xưa liên quan đến em. Ba kể: "Khi sinh ra em rất xinh nhưng chỉ tội rất nhỏ, lại hay đau ốm, có một lần em bị đau nặng ba má nghĩ em sẽ chết nên mang theo hết quần áo để lo cho em, thế mà bác sĩ vừa tiêm xong tự nhiên em tỉnh táo và đòi về nhà, từ đó hết đau. Ba nói khi nhỏ em rất khó nuôi, đêm ba phải dậy mấy lần để pha sữa chứ đâu có bình ủ sữa như bây giờ, nhiều lúc phải pha thêm nước cơm để đút cho em thêm cứng cáp. Các dì rất thương em vì cả nhà mới có một mình em là cháu, dì nào chọc cháu khóc thì chết với bà ngoại hoặc ba em.
Em sống trong tình yêu thương đùm bọc của cả gia đình nhà ngoại. Ngày đó em thương nhất dì T (dì út), mọi việc đều đòi đến dì, thậm chí đang ngủ em đòi đi cầu, dì cũng phải dậy dẫn đi ra phà B-K.A. Ngày gia đình em vào Nam, các dì rất buồn, ai cũng nhớ thương ba má em, và đặc biệt là em, cháu yêu của các dì. Trong cuộc chiến tranh chống Mỹ, ba em bị vết thương ở mông bên trái ảnh hưởng xương khớp. Ngày xưa má em rất đẹp gái, nhiều người theo đuổi nhưng bà ngoại thương ba, chỉ muốn gả cho ba thôi. Khi ở ngoài Bắc đã một lần má lên tàu để vượt biên đi nước ngoài, nhưng không thành, ba nói hồi đó ba má còn nghèo, má muốn nếu đi trót lọt sẽ đổi đời rồi sẽ đón ba con em sang. Ngày đó ba em nhờ bác T.T (anh nuôi ba) chứ không má đã bị liên lụy đến pháp luật. Ba muốn kể cho em biết nguồn gốc, nơi sinh ra em để chứng minh cho em biết em không phải là con nuôi, đừng tin vào những người lạ. Má nói con là con nuôi của ba là vì giận ba đó, con biết tính má rồi nghe làm chi.
Năm 1993, ba em bị tai biến liệt nửa người và cũng cuối năm đó em làm đám cưới. Chồng em mở cửa hàng, chúng em lấy nhau vì tình yêu, và quan trọng là em luôn nhìn thấy hình ảnh tuyệt vời của ba ở trong anh ấy. Thế nhưng cũng có sự ngăn cản nhỏ của hai gia đình: Ba em thương anh vì anh có những điểm giống ba, nhưng ba không đồng ý vì cha anh đi lính ngụy (do các bác em, anh của ba đều là sĩ quan trong quân đội), với lại nhà anh đông con, 9 người, anh là thứ 7), ba sợ rằng gánh nặng gia đình sẽ đè nặng lên vai của anh và cả của em nữa, thì sau này em sẽ khổ. Nhưng má lại là người tân tiến, má phân tích cho ba và thuyết phục ba cởi bỏ những quan niệm cũ, cho phép chúng em thành vợ thành chồng. Cuộc sống vợ chồng của chúng em hạnh phúc vì cả em và chồng em đều yêu thương nhau.
Chúng em có 2 cháu một trai một gái, cháu lớn nhà em đã học lớp 10, cháu bé học lớp 2. Tất nhiên vợ chồng trẻ, trong cuộc sống của em có những lúc sóng gió thì má đều đứng ra giải quyết ổn thỏa. Còn ba em thì khỏi phải nói, ông vô cùng hạnh phúc và mãn nguyện khi thấy em có chồng tốt và các cháu khôn lớn. Ngày ba bị tai biến, ba chỉ sợ chết khi chưa thấy em lên xe hoa về nhà chồng. Thật may mắn và hạnh phúc cho em bởi sau 11 năm bị liệt, ba mới mất. Ba mất năm 2004.
Các anh chị ạ! Năm đầu tiên khi ba mới mất, thực sự đó là cú sốc tinh thần lớn nhất của em. Em thấy hụt hẫng ghê gớm khi mất đi một chỗ dựa tinh thần. Tại vì mọi chuyện từ lớn đến bé, vui buồn em đã quen chia sẻ với ba. Có bất cứ chuyện gì cũng đều chờ ba về kể cho ba nghe. Cho dù em đã có chồng, đã ở riêng nhưng ngày nào em cũng về thăm ba má, thỉnh thoảng phụ giúp má chăm lo cho ba, trò chuyện cùng với ba cho ba đỡ buồn. Trước ngày ba bị bệnh nặng, tình hình có xấu đi, em muốn xin phép ba má về ở lo cho ba, nhưng má không cho, má sợ em vất vả. Vì ba ốm lâu quá, tới 11 năm nên cuộc sống của má em cũng có chút ít thay đổi. Sợ ba buồn, thực tâm, nhiều lúc em muốn đón ba về ở với vợ chồng em để tiện bề em chăm sóc ba và thực hiện bổn phận của một người con có hiếu. Nhưng cả ba và má đều không chịu. Má nói, để má lo cho ba theo đạo hiếu của người vợ, em đã có gia đình riêng rồi, má không muốn làm phiền tới cuộc sống của em.