Con đường của ước mơ… ghép mảnh

Xem tin gốc 

Báo Đất Việt - 29 tháng trước 63 lượt xem

Con duong cua uoc mo… ghep manh

Họa sĩ - nhà báo Nguyễn Thu Thủy cùng ê kíp đang gấp rút hoàn thiện để đưa “Con đường gốm sứ” vào Kỷ lục Ghi-net vào cuối năm 2010 với danh hiệu “Bức tranh gắn gốm dài nhất thế giới”, một công trình tầm cỡ dành kỷ niệm 1.000 năm Thăng Long – Hà Nội.

Dọc theo mặt kè đê sông Hồng, bắt đầu từ cửa khẩu Vạn Kiếp tới cửa khẩu An Dương, “Con đường gốm sứ” có chiều dài 4,2 km với khoảng 10.000 m2 tổng diện tích này có bố cục chính là 21 trường đoạn tranh ghép với nhiều chủ đề được thực hiện bởi các nghệ sĩ, nghệ nhân Việt Nam và thế giới.

Trường đoạn thứ nhất tái hiện và tôn vinh mỹ thuật cổ của Việt Nam theo dòng chảy lịch sử. Từ những họa tiết trên trống đồng giai đoạn Đông Sơn tới những họa tiết đất nung trang trí kiến trúc Hoàng thành Thăng Long. Từ những motipe trang trí gốm men ngọc thời Lý tới những hoa cúc, hoa sen trên gốm hoa nâu thời Trần, thời Lê, những hình ảnh điêu khắc gỗ dân gian thế kỷ 16 - 17… Đây là trường đoạn thấy rõ nét sự công phu, nghiêm túc cũng như tâm huyết thực sự của những người thực hiện. Thế nhưng, đặc thù của tranh gốm, nhất là ở thể loại tranh hoành tráng không phải thuần túy phóng to và đặt các họa tiết cổ ấy cạnh nhau như đã thấy.

Trường đoạn thứ hai là những mảnh ghép họa tiết thổ cẩm, những chi tiết trang trí kiến trúc truyền thống của 54 dân tộc Việt Nam. Có lẽ tìm những đặc thù mỹ thuật của tất cả các dân tộc và tổng hợp vào đây là quá khó khăn nên những người thực hiện đã chọn những motipe trang trí với chi tiết chung chung và màu sắc dù bắt mắt nhưng có phần tùy tiện. Ví dụ như màu chàm, đen làm nền thổ cẩm của đa số các dân tộc xuất hiện ít và mờ nhạt.

Đoạn thứ ba – “Hà Nội – thành phố vì hòa bình”. Đây là trường đoạn do các em thiếu nhi Việt Nam và quốc tế thực hiện với sự trợ giúp của các nghệ sĩ, nghệ nhân và các tình nguyện viên. Các em đã gửi gắm những ước mơ, suy nghĩ về Hà Nội, về hòa bình cũng như những tình cảm trong sáng đẹp đẽ của mình. Mặc dù mắc cái lỗi gắn ghép các bức tranh của từng cá nhân nhưng với đặc thù “hồn nhiên và tự do” của tranh thiếu nhi nên đoạn này có vẻ thành công nhất.

Từ trường đoạn thứ tư tới thứ 9 dành cho sự thể hiện của các họa sĩ, nghệ sĩ Việt Nam và thế giới. Có thể điểm qua các tác giả: Phạm Viết Hồng Lam, Lê Huy Tiếp, Ngô Bá Hoàng, Nguyễn Vinh Phúc, Hà Huy Mười, Phạm Viết Đoàn… Các nghệ sĩ đến từ nhiều nước như Hà Lan, Đan Mạch, Ý, Anh, Tây Ban Nha, Mỹ… Đoạn này có những phiên bản tranh sơn dầu của Van-gốc lẫn chuyển thể từ tranh bột màu của một vài họa sĩ Việt Nam…

Nhìn chung dự án “Con đường gốm sứ” đã đạt những thành quả khá tích cực. Một quãng dài bê tông rêu mốc, lem nhem khô cứng đã trở thành một con đường lung linh sắc màu, tạo nên hiệu quả thẩm mỹ nhất định, quảng bá đôi chút về hình ảnh và văn hóa Việt Nam cũng như Hà Nội với du khách trong và ngoài nước, mang tính giáo dục với thế hệ trẻ…

Nhưng cũng phải nhìn nhận những nhược điểm và bất cập của dự án này. Thứ nhất: Những người thực hiện đã hiểu chưa đúng về thể loại tranh tường, tranh hoành tráng ngoài trời nên tổng thể công trình chắp vá, gán ghép giữa các tác phẩm cũng như thiếu độ chuyển, thiếu tính kết nối giữa các chủ đề, các trường đoạn.

Thứ hai: Thiếu am tường về kiến trúc cảnh quan đô thị nên không quan tâm đến việc xử lý tĩnh- động, sáng - tối, những tác động chi phối của không gian cũng như chuyển động của luồng giao thông.

Thứ ba: Chưa làm chủ hoàn toàn về gốm, gốm tranh tường dẫn đến sự lòe loẹt về màu sắc, sự nghèo nàn về chất liệu, sự dễ dãi, đơn điệu trong việc xử lý mảnh ghép, nhiều chi tiết vụn vặt, không tinh tế.

Thứ tư: Những phiên bản mang tính biểu tượng cao của mỹ thuật dân gian, truyền thống xuất hiện dày đặc, được mô phỏng và ghép cạnh nhau quá khiên cưỡng.

Thứ năm: Thiếu kinh phí và thời gian nên nhiều chỗ mới hoàn thành xong đã có hiện tượng bong tróc, rơi rụng. Có phải vậy không nên người ta chào mời tài trợ với sự đền đáp là lô-gô của các nhà tài trợ được gốm hóa to hàng mét, màu sắc nổi bật để tạo những điểm nhấn nhức nhối và phản cảm?

Mong sao dự án này sẽ được hoàn thành một cách tốt nhất. Những gì lỡ hỏng sẽ được sửa chữa. Những đoạn chưa làm sẽ được thực hiện một cách kỹ lưỡng và có đẳng cấp hơn. Mong sao, khi hoàn thành xong thị dự án này không bị gắn với danh hiệu “Bức tranh tường dài và nghiệp dư nhất thế giới”. Mong sao “Con đường gốm sứ” không phải con đường của những mảnh ghép xộc xệch!.

Chưa có bình luận nào

Hãy đăng ký hoặc đăng nhập để tham gia bình luận.

Về đầu trang