Sư thầy Minh Tâm
Đêm ấy, sau khi đi thắp một tuần nhang, sư Tâm mới bắt đầu tụng kinh. Nhưng lạ, xen lẫn tiếng mõ vang trong đêm thanh vắng, sư nghe văng vẳng có tiếng trẻ sơ sinh khóc ngặt lên từng chập, cứ mỗi lần dừng tiếng mõ, sư lại nghe rõ hơn. Nghi có chuyện chẳng lành, sư thầy dứt lời tụng, xách đèn ra cổng, sư bất ngờ khi thấy đứa bé đỏ hỏn được quấn gọn trong gói quần áo, tã và sữa.
Thấy sương đêm đã xuống, sư Tâm liền ẵm "chú nhỏ" vào trong phòng mình, khép các cửa ngăn gió lạnh, điều lạ lùng, khi sư thầy đưa tay ẵm, "chú nhỏ" nín bặt, vừa đặt xuống giường, "chú nhỏ" lại khóc ré lên không ngớt. Đêm ấy, sư thầy thức trắng. Sư thầy cũng không ngờ rằng, bắt đầu từ đêm ấy, cuộc đời tu tập của sư thầy gặp kiếp nạn thấu trời...
Xin kể một chút về sư thầy Minh Tâm, sư thầy tên đầy đủ là Phạm Minh Tâm, sinh năm Nhâm Tý (1972) trong một gia đình nghèo ở miệt Trà Ôn, tỉnh Vĩnh Long. Cái tên Minh Tâm là do bà nội đặt, Minh Tâm nghĩa là một "trái tim trong sáng", bà nội Tâm sớm quy y, từ nhỏ, Tâm đã siêng lên chùa, sớm nghe tiếng kệ, lời kinh. Có lần, lên chùa, một sư trông thấy khuôn mặt tròn, nụ cười hiền hậu, đôi mắt sáng của Tâm thì phán bảo: "Cậu bé này có căn tu".
Tâm học rất giỏi, sau tú tài, Tâm thi đậu vào Đại học Ngân hàng, nhưng không biết xui rủi hay định mệnh, thời điểm ấy gia đình Tâm gặp nhiều chuyện, sạt nghiệp, Tâm không dám nghĩ đến việc tiếp tục theo học, cha mẹ có nói sẽ bán mấy công đất, lo chuyện học cho Tâm, nhưng nghĩ đến 8 đứa em nheo nhóc, nhiều đêm Tâm thức trắng... Rồi một ngày, Tâm xin cha cho mình xuất gia.
Người cha nghe, lặng im trong giây lát, cũng là một phật tử, ông thấu hiểu lòng con rồi khẽ gật đầu. Nhưng mẹ Tâm phản ứng dữ lắm, bà năn nỉ Tâm đừng nghĩ đến điều "dại dột" ấy, Tâm còn trẻ, cả một tương lai phía trước, không có tiền ăn học thì cha mẹ bán đất, bán ruộng lo chuyện học cho Tâm, thấy Tâm quyết quy y, bà giận suốt một thời gian dài. Thế là, ngày nào Tâm cũng thuyết phục mẹ, Tâm bảo, không phải vì buồn nản, không phải Tâm nghĩ quẩn, Tâm theo Phật, bởi số phận Tâm như thế, Tâm sinh ra đã là người của Phật!
Tâm xuống tóc vào một ngày nắng đẹp tại một ngôi chùa ở Trà Ôn, pháp danh Thích Chiếu Pháp, với lưng vốn văn hóa, sư Tâm được chùa cử đi học cao cấp Phật học ở TP HCM. Ra trường, sư Tâm lại được cử lên Bình Phước, tiếp quản chùa Thanh Tâm, xã Tân Tiến, huyện Đồng Phú...
Xin trở lại câu chuyện liên quan đến "chú nhỏ". Ngay sau ngày nhặt được "chú nhỏ", sư Tâm đã lên xã trình báo chính quyền và làm giấy khai sinh cho bé, sư Tâm đặt cho "chú nhỏ" cái tên Phạm Minh Tiến, pháp danh Tâm Duyên. Mới đầu, sư Tâm giao việc chăm sóc Tâm Duyên cho các nữ phật tử sống ở chùa, nhưng những phật tử này không hề có kinh nghiệm chăm sóc con mọn, lóng nga lóng ngóng. Ngoài sư Tâm, Tâm Duyên cũng không chịu "hơi" ai. Sư đành ẵm "chú nhỏ" trở về phòng mình trực tiếp chăm bẵm, sư cũng đi mua sữa, tự mình thay tã, ru "chú nhỏ" ngủ bằng những tiếng kệ, lời kinh.
Sư Tâm biết, đây là những thời khắc quan trọng nhất để định hình một con người, sư Tâm không dám sao nhãng việc chăm sóc Tâm Duyên. Không ít đêm sư thức trắng khi Tâm Duyên quấy khóc, tỉ mẩn nắn tay, bóp chân cho "chú nhỏ". Mỗi khi đến kỳ tiêm chủng, sư Tâm cũng ẵm Tâm Duyên ra xã, như cha mẹ ẵm con. Cả xã ngỡ ngàng khi chứng kiến sư Tâm chu đáo như thế. Sau này, khi tôi hỏi đến "kinh nghiệm" chăm sóc em bé, sư học ở đâu? Sư Tâm cười hiền: "Tôi là anh của 8 đứa em, có đến 5 đứa là tự tay mình chăm sóc từ khi nó còn đỏ hỏn để cha mẹ rảnh tay đi làm"...
Chùa Thanh Tâm.
Ngay khi nghe sư trụ trì nhặt được cháu bé kháu khỉnh, không ít người đã đến gặp xin cháu bé về làm con nuôi, có người còn nói sẽ cúng dường lớn nếu sư Tâm giao đứa bé cho họ. Sư Tâm bảo rằng, nhà chùa chỉ nuôi bé dùm người ta, bao giờ cha mẹ thằng bé đến nhận, chùa sẽ giao lại. Ngày mỗi ngày phải lo từng miếng ăn, giấc ngủ cho "chú nhỏ", nghe chú khóc, cười, sư Tâm nghĩ, giao "chú nhỏ" đi, biết người ta sẽ đối xử với bé thế nào, lỡ người ta hắt hủi nó, mình lại là người có tội, thôi thì, cứ để "chú nhỏ" ở đây, thầy trò sướng khổ có nhau, chùa có nghèo vật chất nhưng chắc tình thương của những người trong chùa đối với "chú nhỏ" sẽ không nghèo. Sư lắc đầu với tất cả những lời đề nghị...
Chùa Thanh Tâm có một nhà thuốc từ thiện, nhà thuốc tồn tại từ trước khi sư Tâm về làm trụ trì. Chùa cũng nhận nuôi người già neo đơn và trẻ mồ côi. Sư Tâm về chùa, vẫn tiếp nối công quả ấy. Trước khi nhận nuôi "chú nhỏ", nhà thuốc có nhận vào làm một nữ phật tử nhan sắc, theo sư Tâm, chính nữ phật tử này là một trong những người tung tin "sư thầy có con".
Số là, nhà thuốc nằm trong khuôn viên của chùa, bấy nhiêu năm nay đều bốc thuốc từ thiện, nữ phật tử nọ về, thấy đông khách, đề xuất với sư Tâm cho kinh doanh, sư Tâm không đồng ý, khi thấy nữ phật tử nọ không có lòng từ tâm, sư Tâm có ý không nhận nữ phật tử ở lại chùa. Nữ phật tử đó sinh lòng thù ghét sư thầy, trong chùa lại có không ít người qua lại, có tình ý với người nữ nọ, cũng thấy những "món hời" kinh tế mà nữ phật tử nọ "vẽ" lên, muốn biến chùa thành chốn kinh doanh, họ tạo thành phe cánh chống lại sư Tâm.
Với sự xuất hiện của "chú nhỏ", cùng với tình thương được cho là "thái quá" của sư Tâm với "chú nhỏ", họ đồn ầm lên rằng, Tâm Duyên chính là con ruột của sư thầy, "nghiệp chủng" của sư thầy, do sự "trăng hoa" mà có, rồi lén lút bỏ ở cổng chùa để "hợp thức hóa". Nhóm người nọ cùng với một số người "xin" nuôi Tâm Duyên không được, cũng đâm ra nghi ngờ sự minh bạch của sư Tâm. Lời đồn nhanh chóng lan ra, cái tin "trụ trì chùa Thanh Tâm có con" chấn động cả huyện nghèo Đồng Phú...
