Ngày cuối năm, trời Hà Nội bỗng đổ cơn mưa, bầu trời tối sầm trong khoảnh khắc. Mưa đến, mưa đi bất chợt như gã "lãng tử" tìm niềm thông cảm từ phía bờ bến lãng du... Đêm mưa buồn, nhưng tôi lại không cô đơn. Hương - một cô gái làng chơi mà tôi mới quen lại ào đến khi "cơn mưa" vừa tạnh. Em bảo, đêm mưa thường hay vắng khách, ế "hàng" nên gọi tôi đi chơi. Mà cũng lạ, rõ ràng Hương biết tôi làm nghề báo, hay "buôn chuyện", vậy mà cứ khi buồn tủi cô lại tìm tôi để được "giải tỏa". Lần này, Hương khóc nức nở, gương mặt xinh hay cười tình tứ với "giai" giờ sao mà hiền, mà lương thiện thế.
Không còn son phấn, không kiểu à ơi như những lần phải chèo kéo khách, trông Hương hôm nay thật đời thực rất chân tình. Hương bảo với tôi "Giờ phút này là em "thoát tục" đấy, cả tháng trời rồi em mới có một đêm ý nghĩa về con người". Hương đưa điện thoại cho tôi xem, dòng tin nhắn phũ phàng "Cô cút đi khỏi đời tôi" hiện lên từ số máy "Anh yêu", mắt cô lại ngân ngấn lệ. Cả vài tiếng đồng hồ Hương ngồi trước mặt tôi mà không nói gì, liên tục bấm OK vào máy người yêu. Đầu bên kia có đổ chuông, có tiếng trả lời nhưng không phải giọng của người yêu cô, mà là tiếng con gái đang nịnh chàng trai tên Cầu (người yêu Hương). Hương bỏ máy, gọi, khóc thảm thiết, cũng không ăn thua, rồi nhận được tín hiệu máy tắt. Thế là xong mối tình lớn của cô, đời còn gì để mất. Cô bảo "Anh ấy phát hiện ra em đi "làm gái" rồi anh ạ". Nói rồi, cô lại nhắn tin...
Hương cho biết, cô gặp Cầu trong chuyến xe khách tốc hành Hà Nội - Tuyên Quang cách đây chừng 3 năm. Ngày đó, cô gái xứ Tuyên là Hương mới 17 tuổi, dáng cao, da trắng, khuôn mặt bầu bĩnh trông thật xinh xắn. Ngay từ lần đầu gặp trên xe, bông hoa rừng đã làm Cầu "say mê đắm đuối". Anh ta đã thề thốt đủ lời, rằng dù Hương có ra sao thì anh ta vẫn yêu, vẫn chấp nhận trọn đời trọn kiếp yêu Hương. Thực ra, khi gặp nhau Hương nói với Cầu mình là nhân viên bán hàng ở Hà Nội. Nào ngờ, có lần Cầu đi xuống Hà Nội thăm Hương ở nhà trọ, cũng chỉ biết loáng thoáng cô đi bán hàng cho một quầy bar chứ có biết được Hương đang "làm vợ người ta" đâu. Cứ thế Hương yêu Cầu thật. Hàng tháng, hoặc là Hương về, hoặc Cầu hẹn Hương ở Hà Nội, họ là của nhau cả về tiền bạc và con tim.
Có vài lần Hương đã xin đi bán hàng thật, vừa để "đoạn tuyệt" với cái nghề nhơ nhuốc vừa vì tình yêu với Cầu. Nhưng, sự đời đôi khi không như cô nghĩ. Khi Hương bỏ nghề "đi khách" thì lại nhận được hung tin là bố lại phát bệnh cần tiền chạy chữa. Cô như "nàng Kiều" đứng giữa hai dòng nước, một bên chữ Hiếu, bên kia chữ Tình và nhân phẩm con người. Cơ hội cho cô "vĩnh biệt" cái nghề mại dâm đã không có được. Cô phải tiếp tục "đi khách", phải làm ra tiền thật nhanh nhất để cho bố có tiền lo thuốc thang. Hương lại tặc lưỡi "đưa thân" vào chốn lầu xanh. Có hôm Cầu xuống Hà Nội thăm Hương nhưng không gặp vì cô đã trót theo "khách bao" xuống Đồ Sơn vài ngày phục vụ theo tour. Giữa khu du lịch biển gợi tình, cô lại nằm trong vòng tay của gã đàn ông khác nhiều tiền để nhắn tin xin lỗi Cầu vì bận mà nước mắt rưng rưng.
Thế rồi cái kim trong bọc lâu ngày cũng tòi ra. Cầu phát hiện cô hay đi với "giai", anh ta nổi máu khùng đánh cô. Cầu phát hiện ra Hương đang làm cái nghề nhơ nhuốc và dứt áo ra đi không một lời từ biệt. Bạn bè cùng nghề với Hương thương cô rơi nhiều nước mắt, sợ cô suy sụp không chịu nổi liền tìm gặp Cầu thanh minh rằng Hương sẽ bỏ nghề. Nhưng, đời nào có thể khuyên can khi tình yêu, lòng vị tha không thắng được tự trọng. Cầu không đủ can đảm và bản lĩnh để vượt qua mặc cảm, vượt qua miệng lưỡi thế gian đón Hương về trong vòng tay vị tha rộng lượng. Hương rũ rượi vì chán nản. Cô bảo, đợi bố cô khỏi là sẽ bỏ nghề. Giờ cô chỉ biết khóc, khóc cho phận tủi hờn và đắng cay...
Dẫu biết cái nghề "Lấy miền xuôi nuôi miền ngược" thời nào cũng là tội lỗi là bôi bẩn đạo đức thuần phong. Nhưng năm hết tết đến, nhìn nhà nhà quây quần bên nhau, ai ai cũng vui vẻ sắm tết, nghĩ tới Hương - một nàng Kiều thời hiện đại - lòng tôi không khỏi xót xa.
Trong mắt nhiều người, các cô "gái bán hoa" là những kẻ mạt hạng, là thứ cặn bã của xã hội đáng bị rẻ khinh. Nhưng nếu ai cũng chỉ có những ý nghĩ như thế mà không một lần nghĩ lại để có sự cảm thông, chia sẻ thì những người lầm lỗi khó có cơ hội làm lại mà trở về. Mùa xuân này Hương tròn 29 tuổi. Trong ánh đèn dầu leo lét phát ra từ quán nước trên đường Phạm Văn Đồng (Từ Liêm - Hà Nội) trông cô như đã... gần bốn mươi. Chẳng biết do phấn sáp hay vì suốt 4 năm ròng em chỉ ngủ ngày "chiến đấu" ban đêm mà trông thân hình tiều tụy đến thảm hại. Đã bốn cái Tết Hương không về nhà, không gặp gỡ người thân thích. "Em biết bố mẹ thương em nhiều lắm, nhưng em không dám về lại quê, và lại thấy em thân tàn ma dại thế này chắc bố mẹ em không sống nổi". Hương bảo tết này có lẽ cô không về quê vì ngại mọi người ở quê biết mình làm nghề "hư hỏng" nên cứ gần tết cô lại gửi tiền về cho bố mẹ lo sắm tết và nói dối là phải "bán hàng" rất bận.
Hương kể nhớ giao thừa năm ngoái, nhìn cảnh gia đình hàng xóm quây quần bên mâm cơm cô đã bật khóc. Buồn, tủi hận. Hương đón tết chỉ với thuốc lá, rượu và mỗi cái bánh chưng. Năm nay chắc chắc cũng thế thôi. "Mà tại sao em không vướng vào căn bệnh thế kỷ nhỉ, để bị chết đi có phải sướng hơn không. Sống khổ và cô đơn lắm!" Hương luôn mong như vậy khi nói chuyện với tôi. Xuân này của Hương sẽ lại vẫn nguyên "thực đơn" của năm trước: "Cô đơn trộn với tủi buồn..." Xuân đến rồi, chẳng biết chúc Hương câu gì, đành chúc cô hạnh phúc, vui vẻ... thì quá lố bịch và giễu cợt. Thôi đành cầu mong một "luồng gió mới" sẽ đến với Hương, để cô đủ niềm tin, nghị lực làm lại cuộc đời tốt đẹp hơn, tươi sáng hơn.
Theo Tuấn Anh