Chia tay rồi, anh có nhớ em không?

Kênh 14 - 26/12/2012 00:11

Phút cuối bên nhau, anh và em, mình nghẹn ngào nhìn nhau trong yên lặng. Bóng chiều đổ dần từng vệt nắng loang lổ trên mối tình ngọt ngào và ướt đẫm những yêu thương...

Cái ôm khô khốc, rã rời những yêu thương đã gồng mình dối gian trong mỏi mệt. Tiếng thở dài não nề buông nhanh như sợ một nửa kia nghe thấy. Quay lưng bước vội, anh đi…
Một người nhìn một người mà lòng đắng chát những vết đau . Một người bước nhanh dần về phía ngày kia nắng tắt. Tình yêu vỡ nát, tình nhân xa lìa.
Chiều trôi nhanh, hoàng hôn bỏ lại một cuộc tình. Nghe yêu thương vỡ vụn trong ráng chiều u uất nhuốm những vết đỏ lên thời gian đằng đẵng. Nghe đâu đó hoang hoải trong cơn gió, tiếng một người nấc lên khẽ bảo rằng “anh đừng đi…”.


Chia tay.
Cuối cùng thì tình yêu nào có giữ được người mình yêu.
Như cơn gió đi hoang, yêu thương ở lại với kí ức ngọt lành của một thời tình yêu là lẽ sống, là giáo điều của một cô gái trẻ. Kỉ niệm xa dần nhưng nào có biến mất. Em vẫn lặng lẽ đếm những tích tắc của ngày đang trôi, thấy nỗi nhớ đầy lên rồi vơi đi theo từng nhịp trông ngóng. Người ra đi có lẽ đang hạnh phúc ở một chân trời mới, kẻ ở lại vẫn mỏi mòn theo từng bước chảy của hoài niệm réo rắt đến quặn thắt ở tận đáy tim…
Buồn đã như thói quen.
Nhớ đã như là từng nhịp thở.
Tuyệt vọng đã như thấm vào từng mạch máu.
Cô đơn như đã ngấm sâu vào mỗi tận tế bào.

Chia tay rồi, anh có nhớ em không?
Có phải em đang cố tin vào một điều kì diệu? Có phải em đang cố chờ đợi về một cõi mơ hồ, ảo ảnh… ở đó có sự trở lại của anh? Có phải em đang tin vào một câu chuyện tình yêu nơi tác giả sẽ đưa chàng bạch mã hoàng tử trở về cạnh công chúa? Có phải em đang tự huyễn hoặc mình trong men say tình ái, rằng tình yêu là mãi mãi, rằng em sẽ có được người mà em yêu…


Xa nhau rồi, anh có nhớ em không?
Màn đêm buông xuống như một điều hiển nhiên. Em lại là em của nhớ thương, của trông mong, của chờ đợi. Em lại là em của hanh hao, của mênh mang những mảnh tình vỡ. Cuộc tình chớm nở trong bình minh nhưng rồi lụi tàn khi nắng chiều dần tắt. Cuộc đời vội lắm, tình người nhẹ lắm. Nhưng đủ để em say, đủ để khóe mắt em cay cay khi lòng bồi hồi nhớ về những gì đã mất. Anh đã rất gần, tình yêu kia đã rất thật, hạnh phúc đã thật tròn…
Em ru tình mình trong nắng gió hư hao
Ru tình người trong chênh chao bóng chiều khi mặt trời sắp tắt
Bóng anh đi đổ dài vết rêu phong trên từng viên gạch lát
Đời cuốn anh đi. Người cũng cuốn anh đi.
Đời là chi? Rồi tình có là chi…
Sao không giữ nổi người mình yêu thêm một giây, một phút
Sao không xiết thặt chặt, sao không ôm thật chặt…
Sao lại để người đi, sao người lại nỡ đi…
Vì sau mỗi cuộc tình còn có cả chia ly
Trách làm sao khi người không muốn giữ
Đời vội lắm. Tình đời nhẹ lắm.
Chia tay rồi, anh có nhớ em không?

Tin mới