Chè sắn - quà quê quen thuộc

Tuổi trẻ - Du lịch - 

Che san - qua que quen thuoc

TTO - Chiều đông Hà Nội, đi dọc con phố Bà Triệu, ngồi xuống bên một gánh hàng rong, gọi cho mình một chén chè sắn nóng hổi vừa thổi vừa ăn, và lặng ngắm những dòng xe cộ trên đường thì còn gì thú bằng. Múc chè ra chén rắc thêm vài sợi dừa tươi, rưới thêm chút nước cốt dừa cho chén chè sắn thêm đậm đà

Là người Việt mà chưa từng được nếm thử món sắn đồi luộc hoặc sắn nướng thì thật đáng tiếc.

Những củ sắn đồi (nhiều nơi gọi là sắn tầu) mập mạp, mỡ màng có thể chế biến thành món sắn luộc ăn bở, ngọt hơn khoai lang khoai tây, món sắn nướng ăn ngậy thơm hơn ngô đồng… Nhưng bên cạnh đó còn có thể chế biến thành món chè sắn ăn vào những ngày đông vừa thanh ngọt lại ấm lòng.

Để làm món chè sắn khá đơn giản. Quan trọng nhất là khâu chọn sắn. “Phải chọn sắn đồi, củ mập mạp, thẳng, vỏ mỡ màng bởi như vậy sắn sẽ ít xơ và món sắn khi nấu lên sẽ mềm, ngọt”, cô gái bán chè sắn vừa thoăn thoắt múc chè ra bát vừa giảng giải.

Sau khi mua sắn về, rửa sạch, bóc vỏ, cho vào nồi, đổ nước sấp mặt sắn luộc nhỏ lửa cho đến khi sắn vừa chín tới. Bắc nồi, vớt sắn ra để nguội rồi sắt thành từng miếng nhỏ hình con trì.

Làm chè sắn công phu nhất là việc làm nước dùng. Pha đường kính với nước ấm để đường tan nhanh. Nếm đến khi nào nước có vị ngọt vừa ăn, cho thêm chút bột đao, bột béo vào quấy đều lên rồi bắc lên bếp đun nhỏ lửa. Vừa đun vừa quấy đều tay để bột, đường không bị lắng xuống đáy nồi làm khê nước dùng. Đến khi nước sôi, sủi bọt lăn tăn thả sắn đã sắt nhỏ vào, đun nhỏ lửa để vị ngọt của đường thấm vào sắn. Khi nồi sắn sôi trở lại là có thể múc ra chén ăn được.

Chè sắn là một món ăn dân dã thường được bán tại những quán cóc nhỏ, những gánh hàng rong, thế nên cách ăn chè sắn cũng rất bụi, có như thế mới cảm nhận hết được cái ngon của món ăn này.

Múc một muôi chè sắn từ nồi chè sôi bốc hơi nghi ngút ra chiếc chén nhỏ, rắc thêm lên trên vài sợi dừa nạo trắng muốt, rưới lên trên mặt một chút nước cốt dừa béo ngậy khiến chén chè sắn trở nên rất ngon mắt.

Nhận bát chè sắn từ cô gái bán hàng, cảm nhận hơi nóng truyền sang hai lòng bàn tay ấm áp, mùi sắn thơm quyện cùng mùi dừa béo ngậy xộc vào nức mũi. Múc một muỗng chè nóng hổi đưa vào miệng, thấy vị ngọt của đường lăn tăn đầu lưỡi, những viên sắn dẻo quánh quấn vài sợi dừa giòn dai quyện cùng với nước cốt dừa béo ngậy tan ra trong miệng.

Hà Nội là xứ kinh kỳ có nhiều cao lương mỹ vị, nhiều món ăn ngon, nhiều nhà hàng sang trọng, thế nhưng người Hà Nội cũng ít khi bỏ qua những món ăn dân dã, tuy đơn giản mà rất đậm đà, tuy rẻ tiền nhưng lại rất bổ dưỡng, tinh túy. Ăn một miếng chè sắn bỗng quên hết mọi sự đời, thấy tâm hồn thư thái, thấy mùa đông Hà Nội thật ấm áp.