Ở tuổi 97, cái tuổi xưa nay hiếm, ông Nguyễn Văn Hết ngụ quận 11 phút chốc trở thành tỉ phú nhờ trúng số độc đắc. Tổng số tiền mà ông Hết thực lãnh sau thuế tròm trèm 7 tỉ đồng.
Hàng loạt tờ báo từ báo giấy cho đến báo mạng nhanh chóng "băm nát" thông tin về ông Hết, từ chuyện vợ ông bị lẫn cho đến chuyện khi lãnh tiền về, đang niềm vui "tỉ phú" vô bờ bến, ông Hết gặp ai cho tiền nấy. Cho theo kiểu cứ thuận tay rút là phát, không cần đếm xem mình "vừa cho cái thằng lạ hoắc đó bao nhiêu tiền". Rồi những người bà con thuộc dạng "ra đường gặp sự cố thì đấm nhau vỡ mặt vì không nhận ra họ hàng" cũng ùn ùn kéo về căn nhà vốn dĩ luôn phải nhận tiền xóa đói giảm nghèo của ông để... nhận bà con.
Ông Hết trở thành tâm điểm của dư luận cả tuần lễ liền, bởi dễ gì ở cái tuổi ấy, một ông già cả đời chỉ mong có được nồi thịt kho ăn cho đã thèm lại có trong tay số tiền mua được vài trăm cây vàng.
Cầm tiền tỉ trong tay, sau cơn chếnh choáng vì số tiền khổng lồ ấy, khi đã phát tới vài trăm triệu cho những người không quen, ông Hết liền nhờ người mua cho mình vài ký thịt để làm một nồi thịt kho hoành tráng ăn cho đã thèm và... may cho người vợ đã lẫn của mình 5 bộ đồ mới.
Còn 6 tỉ, ông nhờ chính quyền địa phương gửi ngân hàng để phòng thân. Có lẽ, đó là hành động rất chính xác. Vì chắc chắn, không ai có thể "yên thân" với số tiền lớn đến mức ấy trong nhà khi mình đã ở vào độ tuổi gần một thế kỷ.
Cách lấy lại bình tĩnh nhanh chóng khi trúng số độc đắc như ông Hết là chuyện rất hiếm, bởi trước ông, đã có rất nhiều "tỉ phú độc đắc" chỉ nhập vai tỉ phú từ vài tháng cho đến tối đa là hơn một năm rồi sau đó lại trở về với kiếp "tiền là tiền nhiều lúc có như không".
Ngày ông Bảy Gáo ở quận Thủ Đức, TP HCM trúng số được hơn 1 tỉ, ông là người nổi tiếng nhất khu vực này. Có ai ngờ mới ngày hôm trước, Bảy Gáo không người thân, mặc cái quần xanh cũ mèm, khoác trên người cái áo sơmi đầy dầu mỡ ngồi ở góc đường vá xe. Thỉnh thoảng, khi nhân viên quản lý đô thị đi tuần tra, Bảy Gáo lại vác đồ nghề chạy trối chết, thì chỉ sáng hôm sau, Bảy Gáo đã lột xác hoàn toàn với áo sơmi phẳng phiu, quần ủi li thẳng tắp, giày da bóng lộn đón taxi vào khu Sài Gòn ăn sáng.
Có tiền trong tay, Bảy Gáo cũng chứng minh cho bà con xung quanh nơi "làm việc" của mình rằng: "Tui cũng chơi được lắm à nha, chứ không phải là chỉ biết vá xe đâu". Ngày hôm sau, rồi ngày hôm sau nữa, liên tiếp những ngày hôm khác, Bảy Gáo ngồi bắt chéo chân ngay nơi mình vá xe để thấy ai đi ngang mà cái mặt ưa nhìn thì... ngoắc lại cho 50 hay 100 nghìn để uống nước.
Lắm chị em buôn bán lặt vặt, các anh xích lô, xe ôm, mấy nhóc đánh giày... nghe tin "đại gia" Bảy Gáo ngồi phát tiền là bỏ cả công việc, chạy túa lại chỉ để khen "Chú hoặc anh Bảy chơi bảnh quá". Chỉ cần khen một câu, chắc chắn Bảy "đại gia" sẽ cho 100 nghìn, còn không khen, thì sẽ có 50 nghìn.
Vài tháng sau, người ta lại thấy Bảy Gáo thải hết những bộ đồ sang trọng của mình, trở về với cái áo sơmi cùng cái quần tây cũ mèm để ngồi vỉa hè vá xe tiếp. Có điều, sau cái đận làm tỉ phú ấy, Bảy Gáo có thêm chuyện để kể cho khách ngồi chờ vá xe nghe chuyện "lên voi" của mình. Mà cũng từ cái lần ấy, Bảy Gáo chăm chú mua vé số hơn. Hôm nào ế khách, Bảy Gáo còn năn nỉ chị bán vé số từng được mình cho rất nhiều tiền chịu khó... bán thiếu cho mình vài vé. Ngồi vỉa hè lại được ít lâu, Bảy Gáo bỏ đi đâu không rõ.
Câu chuyện về "đại gia" độc đắc này cho đến nay, vẫn được nhiều người dân ở quận Thủ Đức ngồi kháo chuyện với nhau. Không biết có bao nhiêu người đã nhận được tiền may mắn của "đại gia" Bảy Gáo, chỉ biết là có ngày, Bảy Gáo mang ra vỉa hè một giỏ xách tờ 100 nghìn để "phát chẩn", thì vài tiếng sau Bảy Gáo đã xách cái giỏ không, vừa huýt sáo vừa chào "chiến hữu" vỉa hè trước khi bước lên taxi.
Tỉ phú thèm thịt kho Nguyễn Văn Hết và vợ.
Khu Hố Nai, Đồng Nai độ 10 năm về trước, cũng có chuyện rất quái về "triệu
Choáng ngợp từ số tiền mà mình không thể viết chính xác con số do may mắn mang lại, nên họ có những kiểu xài tiền chắc rằng không ai có thể tưởng tượng nổi. Trong cơn say tiền ấy, họ có thể nhập vai đại gia hơn cả một đại gia thứ thiệt, để rồi khi tỉnh táo, họ lại ngồi mơ về một ngày may mắn gọi tên mình.
phú độc đắc" Hai Tâm. "Triệu phú" Hai Tâm khi chưa trúng độc đắc kiếm sống bằng cái ba gác cũ mèm, chuyên chở gỗ cho các tiệm kinh doanh đồ gỗ dọc theo hai bên đường Quốc lộ 1. Cái ngày Hai Tâm trúng số, cũng là lúc chiếc ba gác được anh biếu lại cho một hộ gia đình trong xóm. Cầm hơn nửa tỉ đồng trong tay, việc gì Hai Tâm phải gò lưng đạp ba gác kiếm mấy đồng bạc cắc.
Việc làm đầu tiên khi "lên chức" triệu phú là Hai Tâm mua về cả xe tải mỳ gói, thời điểm ấy, các công ty sản xuất mỳ gói còn khuyến mãi dưới hình thức "ăn mỳ trúng xe gắn máy xịn". Chỉ cần người tiêu dùng sưu tập đủ bộ hình mẫu hoặc các ký tự được quy định trong khuyến mãi, thì sẽ trúng các giải thưởng tương ứng tùy theo hình thức khuyến mãi của các nhãn hiệu kinh doanh. Giải thưởng cao nhất của chương trình khuyến mãi này, nếu tôi nhớ không nhầm là chiếc xe Honda hiệu Dream II, có giá gần 30 triệu.
Tất tần tật những người dân ở khu Hố Nai, khi có nhu cầu ăn mỳ gói đều có thể đến nhà Hai Tâm. Mỳ gói chất thành đống lớn trong nhà, người dân chỉ cần xé bao, để lại cho chủ ký hiệu trong gói mỳ, rồi thoải mái mang về nhà. Ai lấy bao nhiêu cũng được. Kết cục không biết Hai Tâm có trúng được chiếc "Giấc mơ II" không, chỉ biết sau đó ít lâu, Hai Tâm lên đời... bằng chiếc ba gác máy để đi chở gỗ mướn tiếp.
Mà cũng không hiểu sao, với nửa tỉ trong tay, Hai Tâm dư sức mua hơn chục cái Dream II, nhưng anh lại thích chơi cò cưa với nhà sản xuất mỳ gói đến mức ấy. Có thể lý giải điều này rằng, khi say tiền chắc cũng như say rượu, người ta thường không kiểm soát được hành động của chính mình.


