Trong khi chính phủ Mỹ vừa đạt được một thỏa thuận về nâng mức trần nợ 14,3 nghìn tỷ USD, các hộ gia đình trên khắp cả nước vẫn đang phải chật vật với mức trần nợ của chính mình.
Vấn đề nợ của chính phủ là bài học cho các cá nhân.
Nhìn chung, các hộ gia đình và các chính phủ đều chi tiêu quá nhiều, quá phụ thuộc vào đi vay và cần phải tái cân bằng mức thu nhập và chi tiêu của họ.
Do đó, những vấn đề mà các quan chức phải giải quyết để cân bằng lại tài chính công tương đối giống với những vấn đề mà những người tiêu dùng mắc nợ nhiều đang phải đối mặt.
Tổng mức nợ của người tiêu dùng Mỹ tăng lên với con số hàng chục nghìn tỷ USD. Chính phủ mắc nợ và người dân mắc nợ. Mỹ là quốc gia của các con nợ.
Dưới đây là những đề xuất nhằm hạn chế sự chi tiêu và đi vay quá mức của cá nhân, cũng như của các chính phủ.
1. Lập trình một ngân sách hợp lý
Các nhà lãnh đạo luôn phải chật vật để bù đắp ngân sách. Đó là vì họ không có một kế hoạch ngân sách hợp lý. Thực sự chúng ta nên nghiêm túc tính toán các khoản thu chi.
Trong khi các chính trị gia tranh luận về việc chi tiêu cho cái gì là thiết yếu và cái gì là không thiết yếu, hay nên cắt giảm khoản nào và không nên cắt giảm khoản nào, thì các hộ gia đình cũng gặp những khúc mắc tương tự.
Bạn thực sự cần phải xem xét ngân sách để cân nhắc xem những gì bạn “muốn” và những gì bạn “cần”?
Đối với một cá nhân, chi tiêu cần phải cân đối với thu nhập.
Câu trả lời cho “một ngân sách hợp lý” luôn nằm ở từ “cân đối”.
2. Tính toán lợi hại của việc đi vay trong cùng một khoảng thời gian
Bạn không bao giờ được dùng khoản vay dài hạn để chi tiêu cho những thứ ngắn hạn. Những chi phí hôm nay phải được thanh toán ngay, không được để sang những tháng tiếp theo.
3. Uy tín cao tốt hơn là khả năng vay mượn.
Hãy nhớ là "uy tín đồng nghĩa với sự tin tưởng."
Nếu không có uy tín, sẽ rất khó để kiểm việc làm, thuê nhà hay duy trì vị thế là đối tác kinh doanh hay cường quốc kinh tế thế giới.
4. Sửa chữa thiếu sót
Có nhiều thiếu sót cần xem xét để sửa chữa, như trong những thỏa thuận về thẻ tín dụng.
Chúng ta không phải cứ tập trung vào ‘lãi suất’ khi vấn đề đã trở thành ‘nợ’. Lúc này, nhiệm vụ đặt ra đối với cá nhân là cần phải phân tích những chi phí ẩn nấp liên quan đến vấn đề sử dụng khoản vay. Còn đối với chính phủ, cần phải kiểm tra kỹ lưỡng tất cả những khoản giảm trừ đặc biệt hay các khoản trợ cấp mà làm giảm nguồn thu thuế.
5. Có cách tiếp cận đa chiều đối với vấn đề kiểm soát nợ
Dù các đảng phái của Mỹ tranh luận nảy lửa, vẫn không có một giải pháp triệt để nào cho vấn đề thâm hụt hiện tại. Cả việc tăng thu thuế và giảm chi tiêu đều cần được xem xét.
Với người tiêu dùng, giảm nợ một cách hiệu quả cần phải có những chiến lược đồng bộ: quản lý thu nhập, đầu tư, thuế, chi tiêu cũng như điều chỉnh mục tiêu tài chính tổng thể.
Tất cả mọi người nên ý lưu tâm đến việc một giải pháp cuối cùng về việc nâng trần nợ và các chính sách dài hạn có thể ảnh hưởng như thế nào đến mình.
Những gì được quyết định ở tầm vĩ mô có thể có những ảnh hưởng nhất định đến cách chúng ta quản lý tài chính của mình, đặc biệt là nếu lãi suất tăng vọt.
Thu Thủy (theo Main Street)