Anh hùng đặc công hai lần thiêu kho đạn Môngđuông

Báo Công Thương - 

Anh hung dac cong hai lan thieu kho dan Mongduong

Sau bao nhiêu năm vào sinh ra tử, bây giờ với quân hàm đại tá trên vai, anh trở về đời thường trong một căn nhà ven thị xã, trước mặt có cánh đồng lúa. Không bận họp hành, việc tư gia, sáng sáng anh vác cần câu đi bộ vài ba cây số, chọn một bờ sông đẹp, thả mồi ngồi chờ đợi.

Anh hùng đặc công Ngô Văn Lủi bên ao cá

CôngThương - Trông anh ngồi câu cá, bộ quần áo dân thường, tay cầm câu, mắt chăm chú nhìn về chiếc phao trắng mỏng manh giữa làn nước, thật khó mà tin được người chiến sỹ đặc công này đã cùng đồng đội tạo ra sấm sét giữa nhiều căn cứ địch.

Chui rào, đi bộ nhanh nhất trung đoàn

Xóm Hoài Hữu, xã Thái Sơn, huyện Thái Thụy, tỉnh Thái Bình là quê đại tá anh hùng đặc công Ngô Văn Lủi. Ngày xưa nhà anh nghèo lắm, nhà tường đất, mái rạ có cái quá giang thấp đến mức tuy còn bé nhưng anh chỉ khẽ bật là đã đu lên được và biến nó thành một cái xà đơn. Nhà có ba anh em trai thì cả ba đi bộ đội. Năm 1968, anh là lính của Trung đoàn 51. Sau hai tháng huấn luyện, với sức vóc tráng kiện của chàng trai vùng biển động, Ngô Văn Lủi được chọn vào đơn vị đặc công. Một năm luyện tập, Ngô Văn Lủi luôn luôn là học viên xuất sắc trong tất cả các môn. Cả đời quân ngũ chưa bao giờ biết ốm đau. Hành quân mang vác có thể đeo 20 viên gạch như không. Lủi từng được anh em đặc công Đoàn 367 tặng danh hiệu "người chui rào, đi bộ nhanh nhất trung đoàn". Một đêm đi bộ 50 cây số là "chuyện nhỏ".

Chuyện chiến đấu của Ngô Văn Lủi như là một huyền thoại. Trong vòng 5 năm trên chiến trường Campuchia, anh đã chiến đấu nhiều trận, trong đó có 10 trận mà anh nhớ nhất như trận đánh sân bay Pôchentông, Đài phát thanh, Trung tâm viễn thông, Nhà máy cao su, Kho bom đạn Môngđuông... từng được ghi trong lịch sử chiến tranh của quân đội Việt Nam.

Anh hùng đặc công Ngô Văn Lủi

Trận đánh sân bay Pôchentông

Sân bay Pôchentông được bố trí rất cẩn mật. Có 5 hàng rào trong đó 3 hàng rào chính. Đây là một sân bay tập trung tới 90% lực lượng của quân Ngụy Lon-non địch. Nếu đánh thắng được trận này sẽ đỡ cho chiến trường chính nhiều xương máu.

Trận này, Ngô Văn Lủi được phân công đánh nhà giặc lái. Tổ 3 người gồm: Ngô Văn Lủi mang bộc phá lệnh và 25 quả thủ pháo loại 1kg, Nguyễn Văn Thảo quê Hà Bắc mang B40, Nguyễn Văn Hải quê Hải Dương mang AK. Riêng Lủi được giao nổ quả bộc phá lệnh nặng 7kg mở màn cho toàn trận đánh. Bằng kỹ thuật nghiệp vụ, tổ 3 người lọt vào được bên trong sân bay êm thấm. Địch dong chó bécgiê đi tuần tiễu. Mùa đông nằm trên nền xi măng mà mồ hôi trút như tắm.

Ba anh vượt đường băng, lội qua hồ sen thì bị vướng hàng rào mắt cáo, anh cùng hai đồng đội trèo qua hàng rào vào. Đang nấp vào một bánh chiếc máy bay vận tải CH47, tự nhiên có hai tên lính vừa đi vừa nói chuyện, tay lăm lăm súng tiến lại phía các anh. Đúng lúc đó, thời gian nổ pháo lệnh đã tới. Hải nổ súng tiêu diệt lính gác, yểm trợ. Anh lao lên ôm bộc phá chạy thẳng vào khu nhà giặc lái cách đấy khoảng 70m ném vào rồi chạy ra. Dây cháy chậm chỉ cắt có 9 phân, anh chạy được khoảng 30m thì khối thuốc 7 cân phát nổ. Tiếng nổ rất lớn đập mạnh anh xuống đường. Tỉnh dậy anh thấy máu đầm đìa ở ngực, máu từ 2 mang tai chảy ra. Anh tự băng vết thương, nhỏm dậy ném tiếp 4 trái thủ pháo vào khu nhà giặc lái. Tuy không được phân công nhiệm vụ chính là đánh máy bay nhưng thấy mũi của bạn chưa hoàn thành, anh liền cùng Hải quay ra diệt máy bay. Anh giật nụ xòe, đặt thủ pháo vào gầm máy bay rồi chạy sang nấp vào sau chiếc máy bay khác. Cứ thế, anh và Hải đánh được 16 chiếc, trong đó anh đánh được 11 chiếc. Nhưng về sau báo cáo, anh "chia" cho Thảo 3 chiếc (vì Thảo giữ B40 chỉ đánh những ổ đề kháng). Riêng chuyện này, anh bảo đừng kể vào bài viết. Nhưng tôi lại thích nên cứ mạo muội anh kể lại cho vui. Đánh hết máy bay, Ngô Văn Lủi lại đánh tiếp trung tâm sửa chữa máy bay của địch, anh cứ nhằm chỗ nào có nhiều dây điện thì tọng bộc phá vào. Trận ấy, cả đơn vị anh tiêu diệt 115 máy bay, 9 kho bom đạn, hơn 350 giặc lái và nhân viên kỹ thuật, làm hỏng, tê liệt toàn bộ sân bay.

Theo đánh giá của cả hai phía, trận này "một bộ phận nhỏ của đặc công" đã tiêu diệt tới 90% quân chủng không quân Ngụy Lon-non.

Hai lần đánh kho bom đạn Môngđuông

Hai trận đánh kho bom đạn Môngđuông năm 1972, 1973 cũng là những kỷ niệm không thể nào quên ở người đại tá đặc công này. Tuy nhỏ hơn, mỗi chiều khoảng 1km nhưng tính chất của kho bom đạn Môngđuông giống như tổng kho Long Bình của Mỹ Ngụy Sài Gòn.

Đại tá Lủi kể, kho bom này anh đã 2 lần vào trinh sát, 3 lần vào đánh. Đến tận bây giờ sau hơn 30 năm, anh vẫn thuộc đường như trong lòng bàn tay. Kho đạn này được bọn địch canh gác rất nghiêm ngặt, 5 hàng rào thép gai, 50 m có một lôcốt và có 5 tên lính gác. Lần thứ nhất, anh vào trinh sát. Nằm dí mình vào gốc cây thốt nốt kiến bám đầy trên má. Bọn chúng ném pháo sáng hơn cả đốt đèn măng xông, mười mét một tên lính, súng lăm lăm trên tay không thể nào vượt qua dù một con đê nhỏ. Chờ mãi, đúng lúc bọn bốt bên trái có đồ nhậu, bọn bốt bên phải kéo sang. Chỉ cần chục giây thôi anh đã vụt qua được. Anh vừa nép mình vào chân vách một căn nhà là chạm ngay vào chân một thằng lính, hình như nó đang ngủ. Anh đột nhập vào kho bom, mỗi quả bom được đặt trong một hòm gỗ tựa như cỗ ván để chôn người chết. Cả kho mênh mông toàn ván là ván. Có hàng 18 đôi, có hàng 15 đôi. Anh ôm thử. Loại bom 6.000 bảng Anh đẫy một tay ôm của anh. Sau hai tiếng ở trong kho bom điều tra xem xét kỹ lưỡng, anh mới trở ra.

Vào đã khó, ra còn khó hơn. Anh nằm sát bờ đê, có thể dễ dàng tóm chân bọn lính gác mà giật. Chờ mãi và anh chọn đúng lúc bọn lính gác ném pháo sáng. Anh nghĩ : "Khi ném pháo sáng mắt chúng hướng lên trời quan sát và khi pháo sáng tắt, mắt chúng sẽ bị lóa". Chính mấy giây ngắn ngủi đó, anh vụt qua không một tiếng động nhỏ.

Sau đó phương án đánh địch được xây dựng. Khi trăng lên, một đồng chí bị ho phải nằm lại, ba đồng chí không vào được, còn lại có anh và anh Ý, mỗi người mang 2 quả bộc phá 5kg. Bốn bộc phá được đặt giữa hai tầng những quả bom ở bốn vị trí trong bốn kho. Cả hai cùng hẹn giờ. Khi rút ra, anh cùng anh Ý bị địch phát hiện, song hai khẩu B40 của ta đã ém sẵn ở hàng rào kịp thời phụt liên tiếp về phía địch, buộc chúng phải rút vào đồn và nhầm tưởng là bị tấn công từ bên ngoài. Hai anh rút được khoảng 3km thì bốn quả bộc phá nổ. Mặt đất như lay nghiêng đi. Cả kho bom và một dây chuyền bom nổ ròng rã ngày đêm. Trận đó ta phá hủy 500 nghìn tấn bom và tiêu diệt hơn một nghìn quân giặc.

Thật hiếm có người chiến sỹ đặc công nào lại có sự trùng lặp khá thú vị như Ngô Văn Lủi. Sau khi kho bom Môngđuông bị tấn công đánh phá tan tành, bọn địch lại san ủi, xây dựng lại. Không thể để mấy trăm nghìn tấn bom này dội xuống đầu nhân dân Đông Dương, đơn vị anh được lệnh đánh kho này lần thứ hai. Anh cùng đồng đội lại được giao nhiệm vụ.

Đầu tuần trăng, Ngô Văn Lủi lại vào trinh sát và thấy "ngon" nên theo phương án đặt bộc phá ngay đánh ngay. Trận này anh suýt chết, đang trinh sát trong kho bom thì bị một tên lính ngồi gác ở trong phát hiện. Tên này đuổi bắt anh. Anh chạy loằng ngoằng trong kho để tìm cách thoát. Thấy một dãy nhà như kiểu khu gia đình, anh liền vờ chạy vào trong nhà nhưng lại vòng ra phía sau, vượt qua hào nước. Nắm dí ở bờ hào, anh còn nghe rõ tiếng lính đuổi theo anh quát : "Đêm hôm vào trong kho làm gì?". Và thế là anh thoát. Rất tiếc lần này, bên công binh đặt hẹn giờ quá lâu, tới 7 giờ đồng hồ nên bị địch phát hiện. Trận đánh thất hại, cả mặt trận tiếc.

Rút kinh nghiệm trận đánh, đồng chí chỉ huy tác chiến đã phê bình công tác chuẩn bị. Anh đã nổi nóng mà "choảng" lại : "Tôi có làm được kíp nổ đâu! Ai là người tiếc? Chúng tôi là người vượt bao gian khó, thậm chí hy sinh để vào đặt khối thuốc nổ".

Cũng từ đó, anh càng quyết tâm phải đánh bằng được kho bom này. Ngày cuối tuần trăng đó, anh cùng đồng chí Nhâm trong "nhóm cảm tử" được phân công vào đánh. Vào đánh hàng rào đầu tiên, anh bảo anh Nhâm ở ngoài. Anh dặn: " Nếu tao chẳng may có chết, nhớ ngày này là ngày giỗ". Nói xong, anh ôm bộc phá một mình bò vào. Vì đã ra vào căn cứ này nhiều lần "như người nhà" nên anh vào khá thuận lợi. Anh nghe rõ mấy thằng lính này nói với nhau : "Trăng sáng thế này Việt cong đếch dám vào (!)". Kho bom xếp theo hình chữ F, anh đặt khối thuốc nổ ở điểm ngã ba chữ F kho hợp chất C4. Lần này kho bom nổ ròng rã 13 tiếng đồng hồ, phá hủy 250 nghìn tấn bom đạn địch, tiêu diệt 350 tên địch.

Có lẽ trong lịch sử chiến đấu của quân đội ta ít có trường hợp nào một người nhiều lần vào ra và hai lần trực tiếp đánh thắng giòn giã một kho bom đạn lớn của địch như anh hùng đặc công Ngô Văn Lủi.

Đắm mình giữa thiên nhiên quê hương yên bình

Sau trận đánh, anh được điều về miền Nam. Khi trên đài đọc danh sách tuyên dương anh hùng trong đó có anh chính là lúc anh cùng đồng đội đang đào củ mải ở rừng vì hết gạo. Cũng hôm đó hai anh đào phải bom địch nhưng rất may là quả bom không nổ. Đó là ngày 21/12/1973. Hết chiến tranh, anh học Trường sỹ quan lục quân, Học viện quân sự.

Trong phòng khách gia đình giản dị không có tranh ảnh gì ngoài hệ thống huân chương của anh kín trên một mảng tuờng lớn : 10 Bằng khen, 6 Huân chương liên hạng, 6 Huân chương Chiến công, 1 Huân chương Quân công, 1 Huân chương Quân kỳ Quyết thắng... cùng danh hiệu "Anh hùng Lực lượng Vũ trang nhân dân". Anh trân trọng những kỷ niệm chiến đấu, những kỷ niệm cuộc đời người lính thiêng liêng hơn cả vật chất thường ngày.

Về hưu rồi mà anh lại "lên" nhiều chức : "Chi ủy viên xóm 5, Trưởng ban liên lạc bộ đội đặc công tỉnh Thái Bình, Phó ban liên lạc họ Ngô ở TP. Thái Bình.... Ngoài những buổi họp hành, anh say nghề câu cá. Hôm thì đi xe máy, hôm thì đi xe đạp, hôm thì đi bộ, anh tới sông Trà Lý, sông Kiên Giang, những hồ lớn ngồi câu. Có ngày xách về vài ba cân cá, có hôm được những chú cá chép vàng ươm. Cũng có hôm về tay trắng. Anh bảo nghề đi câu mà, cái chính là được thư giãn, được đắm mình giữa mát lành của thiên nhiên quê hương, đất nước yên bình sau những ngày chiến đấu vào sinh ra tử.

Lã Quý Hưng

Anh hùng đặc công Ngô Văn Lủi bên ao cá

Tin mới