Anh đã quay mặt đi

Xem tin gốc 

Ngoisao.net - 36 tháng trước 36 lượt xem

Lần đầu tiên trong đời con gái tôi nhận cảm giác rộ lên trong lồng ngực và đau nhói từ trái tim khi anh bước qua tôi và không thèm nhìn mặt tôi.

Tôi mất 5 phút để bình tĩnh trở lại và đứng lên đi khỏi nơi đó, nơi chúng tôi đã có quá nhiều kỉ niệm ngọt ngào. Những ngày tháng này, ngày nào em cũng tự hỏi từ sáng sớm tới đêm khuya tại sao anh lại quay mặt đi? Tại sao không nhìn sâu vào đôi mắt em nữa? Tại sao lại thờ ơ với em? Tại sao lại lạnh lùng với em? Tại không không cho em một chút ngọt ngào? Tại sao? Tại sao lại như thế hả anh?

Khi xa nhau, anh đã gửi cho em thật nhiều tin nhắn trên yahoo chat, anh hứa thật nhiều, anh gửi thật nhiều yêu thương và những lời dỗ dành. Em mong ngày anh trở về, mong từng giây, mong từng phút, mong từ bữa ăn, mong đến tan giấc ngủ để rồi khi anh quay lại, khi anh bước qua cửa, khi anh xem em như một người lạ chưa bao giờ quen biết.

Anh biết không, em buồn lắm, buồn nhiều tới mức em đã phải dùng tới thuốc trầm cảm, em không còn vui thú để sống, không còn bản lĩnh để đối mặt với bất cứ điều gì, trái tim em đang chết, tâm hồn em khô cạn cảm xúc.

Ngày nào em cũng tưởng tượng khi em gặp anh, anh sẽ mỉm cười, sẽ ôm em, sẽ thì thầm với em, sẽ cho em thấy cuộc sống tràn ngập tình yêu. Em buồn nhiều lắm.

Tôi đã yêu một người đàn ông có vợ và 3 con, anh ấy đã cho tôi những giây phút hạnh phúc đến mức tôi chẳng quan tâm khi xa tôi anh ấy sẽ đến bên cạnh ai, anh ấy sẽ dành hết bản thân của anh ấy cho ai.

Tôi chỉ hi vọng anh không quên tôi, 1 tháng 30 ngày hãy cho tôi 1 ngày vui, 1 ngày hạnh phúc, hay nếu không thể thì cho tôi xin 1 nụ cười. Nhưng anh đã im lặng, không 1 lời giải thích và xa tôi, xa bằng cách thật là nhẫn tâm.

Chúng tôi làm cùng 1 cơ quan, sau khi anh ấy đi nghỉ hè cùng gia đình về, buổi sáng đầu tiên khi tôi biết anh sẽ đến cơ quan tôi đã đi làm thật sớm, 5h sáng tôi có mặt ở cơ quan, hết đi qua tới đi lại, thi thoảng tôi còn ngắm mình trong gương, điểm trang thêm chút phấn hồng, chỉnh lại mái tóc, tạo dáng cho nụ cười để chờ anh. Trong trái tim tôi lúc đó tràn ngập hạnh phúc, tôi chỉ mong nhìn thấy ánh mắt anh, nụ cười của anh. Nhưng anh đã đi qua tôi, đi một cách vô tình và phũ phàng, thậm chí không thèm nhìn tôi, nụ cười trên môi tôi tắt dần.

Một tuần qua đi, giờ đã là 1 tháng, 2 tháng, 3 tháng anh vẫn im lặng, không một lời giải thích trong khi tôi vì quá đau lòng đến mức bị ốm, không còn đủ tinh thần làm việc. Anh nhìn tôi bằng ánh mắt lạnh lùng và nói "không làm được nữa thì thôi".

Tôi phải làm sao đối diện với chính cảm xúc đau đớn của mình đây ? Làm sao để quên con người đó mãi mãi ? Làm sao để ngừng đau khổ ? Làm sao để trở lại tôi khi chưa yêu anh ? Làm sao, tôi phải làm sao ? Tôi đã đến bệnh viện tâm thần ban ngày Mai Hương, tôi đã dùng thuốc điều trị trầm cảm để lấy lại trạng thái. Nhưng mỗi ngày phải đối diện với anh là cả một cực hình, cứ nhìn thấy anh thì sự đau khổ và bất hạnh trong tôi lại được làm mới lên.

Bùi Bảo Ngọc

Từ khóa liên quan

Danh từ
Cụm từ
Tính từ
Động từ
Từ chuyên môn

Tin đọc nhiều

Chưa có bình luận nào

Hãy đăng ký hoặc đăng nhập để tham gia bình luận.

Về đầu trang