Không biết từ bao giờ, những người làm truyền thông cho ngày 27-7 lại lồng được chữ “tưng bừng” vào những khẩu hiệu, những tít báo. Lý do gì khiến cho anh “tưng bừng” kỷ niệm trong cái ngày mà đáng lẽ việc cần làm là xoa dịu những nỗi đau?
Và điều đáng kể là cách thức mà các sự kiện diễn ra làm cho người ta thấy là nó “tưng bừng” thật. Rất nhiều khẩu hiệu đỏ rực được giăng lên, rất nhiều hoa được chuyển tới các hội trường, rất nhiều đêm ca múa nhạc và rất nhiều chương trình truyền hình trực tiếp với những lời phát biểu thăng hoa, bay bổng. Mọi lời hoa mỹ về chiến công anh dũng trong quá khứ mà những người dẫn chương trình cất lên, đều vô nghĩa trước cuộc sống lam lũ, đang rất khó khăn của rất nhiều bà mẹ Việt Nam anh hùng, rất nhiều thương binh, bệnh binh, cựu thanh niên xung phong phục vụ chiến trường... Nếu như các cơ quan, đoàn thể bỏ ra hàng chục đến hàng trăm triệu đồng để tổ chức một chương trình kỷ niệm ngày Thương binh Liệt sĩ thì với chế độ hiện nay, rất nhiều thương binh và bà mẹ Việt Nam anh hùng cũng chỉ được nhận từ vài trăm nghìn đến hơn 1 triệu đồng mỗi tháng. So ra, số tiền này còn không mua nổi số hoa được dùng để trang trí cho các đêm ca múa nhạc.
Đó là chưa kể báo chí đã ghi nhận rất nhiều hiện tượng các bà mẹ già gần đất xa trời chạy vạy đi làm thủ tục công nhận liệt sĩ cho con hàng chục năm nay mà chưa được; nhiều thương, bệnh binh không được giải quyết chế độ hoặc giải quyết không kịp thời do những cán bộ nhũng nhiễu, cửa quyền. Đặt mình vào vị trí những người từng vào sinh ra tử để chiến đấu cho đất nước và trở về nhà để đối mặt với những cán bộ như vậy, ai “tưng bừng” nổi?
HỮU LONG