Tôi vẫn nhớ ngày theo anh về làm dâu, cũng chỉ vì trót lỡ có bầu trước mà mẹ chồng bắt tôi và cửa sau chứ không cho đi cửa trước vì theo lời bà "kiểu đàn bà như tôi không xứng".

Tôi dù nhục nhã, ê chề, xấu hổ nhưng không còn cách nào khác đành chấp nhận. Thực ra tôi bầu bí cũng là do chồng, nếu không phải anh đòi hỏi, rồi muốn tôi bầu trước để cưới đã không phải khổ như vậy.

Về nhà anh làm dâu, tôi phải chịu không biết bao nhiêu khổ cực, thiệt thòi. Bà không coi tôi là dâu con, lúc nào cũng đối xử với tôi lạnh nhạt, soi xét và tìm đủ lí do để trách cứ tôi.

Chồng yêu tôi, nhưng anh cũng là người nghe lời mẹ. Nhiều lúc tôi biết anh khó xử, nhưng cứ mỗi khi tôi và mẹ anh có chuyện, anh lại bênh vực mẹ trước mặt tôi, để rồi khi hai đứa về phòng riêng, anh mới an ủi, bảo tôi thôi cố nhịn. Tôi chịu thiệt chút cũng không sao, nhưng mẹ chồng được thế lên nước, rất hay chỉ trích mắng mỏ tôi.

5 nam truoc me chong duoi toi di, 5 nam sau den tim cay cuc xin nhan chau - Anh 1

Nhiều lần, bà dè bỉu rồi đuổi tôi ra khỏi nhà, nói tôi nghèo hèn, "mất nết" còn không biết điều. Lúc ấy tôi bụng mang dạ chửa, cực chẳng đã nên phải cố nhịn.

Khi tôi sinh con, lại là con gái nên bà càng ghét. Mẹ chồng chẳng bao giờ ngó ngàng một chút đến cháu, bà chưa bao giờ nấu được một bữa ăn tử tế cho tôi ngay cả khi tôi ở cữ.

Khi con gái tôi gần 4 tuổi, mối quan hệ giữa tôi và mẹ càng căng thẳng, tôi đòi ra ở riêng, bà chửi tôi rồi đuổi tôi ra khỏi nhà. Lúc ấy như giọt nước tràn ly, tôi làm ầm ỹ lên, bao ấm ức bấy lâu bị đè nén tôi cũng xả ra bằng hết. Nhất là với người chồng bạc nhược, tôi cũng chán ngấy lắm rồi. Rồi vợ chồng tôi chia tay sau đó không bao lâu.

Tôi đưa con về nhà mẹ đẻ, thời gian đầu cũng buồn và khó khăn. Phải khó khăn lắm tôi mới vực dậy được tinh thần, nhưng sau đó nghĩ vì con, tôi cố gắng vực dậy, nghĩ là phải cố vì con. Nhờ bố mẹ đẻ hỗ trợ, tôi mở một cửa hàng quần áo, nhờ trời công việc cũng thuận lợi. Tôi dần dần tươi tỉnh, nỗi đau cũ cũng nguôi ngoai.

5 nam truoc me chong duoi toi di, 5 nam sau den tim cay cuc xin nhan chau - Anh 2

Mọi chuyện cứ thế trôi đi, cho đến khoảng 5 năm sau ngày ly hôn, mẹ chồng đến tìm tôi xin nhận con nhận cháu. Bà bảo ân hận vì ngày trước bạc ác với tôi, giờ muốn đưa mẹ con tôi về bù đắp. Trong lòng tôi dù cần rất hận nhưng thấy bà có vẻ thật lòng nên đồng ý, ai ngờ sau đó không lâu, tôi phát hiện trong thời gian vừa rồi, chồng cũ đã ăn nằm với một người đàn bà khác như vợ chồng, nhưng mãi chẳng con cái gì nên cô ta bỏ đi.

Biết sự thật, tôi giận vô cùng, cứ tưởng bà ân hận thật, ra là vì không có cháu, con trai bà lại chẳng có một gia đình tử tế. Nhưng con gái tôi nhỏ, cháu chưa hiểu chuyện, cứ suốt ngày hỏi bao giờ thì về với bố khiến tôi khổ tâm vô cùng, giờ tôi nên làm gì đây?

Vương Hà/Khoevadep