Chưa ráo nỗi đau mất chồng, tôi lại đón nhận một nỗi đau khác khi hay tin cô bồ bí mật của chồng đã có bầu.

Một cuộc tình đẹp không chỉ tính bằng cái đám cưới , nó còn được ghi nhận bằng những tháng năm về chung một nhà. Chuyện tình của vợ chồng tôi cũng vậy, theo như ghi nhận của nhiều người, và ngay cả với chính tôi, hôn nhân ấy có lẽ là kết tinh của tình yêu, khi cả hai hơn chục năm bên nhau luôn dành cho nhau sự quan tâm, sẻ chia, luôn cùng nhau chăm sóc cho thiên thần bé nhỏ.

3 thang sau ngay chong mat toi chet lang khi nghe tin chong co con rieng - Anh 1

Biết tin bồ của chồng đã mất có con với nhau khiến tôi chết lặng. (Ảnh minh họa)

Vợ chồng chúng tôi vốn dĩ là bạn học thời phổ thông. Sau những năm tháng cùng học đại học ở Hà Nội, từ những lần đi chơi cùng bạn bè, tình cảm đơm bông kết trái. Ra trường được hai năm, chúng tôi quyết định về chung một nhà, và con gái đầu lòng cũng chào đời một năm sau đó. Tôi là một kế toán cho một công ty tư nhân, chồng tôi làm quản lý cho một nhà hàng nhỏ tại Hà Nội. Công viện của cả hai khá bận rộn, nhưng hễ về đến nhà, chúng tôi lại chung tay chăm sóc con nhỏ, gác mọi gánh lo, ồn ào sau cánh cửa để vun đắp tổ ấm.

Thời gian trôi qua, con gái cũng đã vào lớp một, công việc của anh gặp nhiều thuận lợi, vì thế anh cũng sắm sửa được xe ô tô, mua được chung cư và vợ chồng chúng tôi thoát khỏi cảnh sống thuê nơi phồn hoa đô thị. Có điều, chồng tôi kể từ dạo ấy cũng hay chải chuốt, về khuya, mỗi lần về thì trên người cũng nồng nặc mùi rượu pha lẫn nước hoa thoang thoảng. Tôi vốn không cầu kỳ, kiểu cách, nên cũng không sành mùi nước hoa lẫn son phấn. Mỗi lần gặng hỏi, anh đều nói do tiếp khách nên bận rộn, vì yêu và tin chồng, tôi chả quan tâm hỏi thêm, chỉ cố gắng làm tròn bổn phận của một người vợ hiện thảo, đứng phía sau vun vén cho tổ ấm nhỏ.

Rồi cái tin sét đánh ấy cũng đến, vào một sáng mờ sương, nhận được tin chồng tôi đột ngột qua đời vì tai nạn giao thông , tôi vô cùng choáng váng. Tôi ngất lịm bên đầu máy điện thoại, mẹ chồng tôi ra đỡ máy, đỡ con dâu nhận được tin báo cũng ngất theo. Ngày đưa tang anh về quê, mưa phùn giăng lối, tôi đờ đẫn nhìn anh về với đất, vừa nhìn sang con thơ ngây dại, và đau lòng nhất là vì tôi đã mang bầu đứa thứ hai. Anh mất mà cha con chưa kịp nhìn mặt nhau, còn nỗi đau nào hơn. Vì con tôi cố gắng gượng chờ ngày sinh nở, tự nhủ mình đó cũng là cái số, dù ngắn nhưng những năm tháng bên nhau, vợ chồng tôi vẫn cơm lành, canh ngọt, anh vẫn luôn chu toàn cho mẹ con tôi.

Thấm thoát cũng 3 tháng kể từ ngày anh mất, tôi cũng mang bầu ở tuần 33. Một ngày đang ngồi làm việc, tôi nhận được một tin nhắn từ số máy lạ, có nhắn rằng là bạn của chồng, có một số thứ chồng muốn gửi lại cho tôi mà chưa gửi, giờ nhắn tôi đến lấy. Tôi khá hồi hộp và băn khoăn, nhưng cũng tò mò muốn xem đó là thứ gì nên cũng ra điểm hẹn.

Trước mặt tôi là một cô gái khá xinh đẹp, vẻ mặt cũng hiền lành, giọng nói nhỏ nhẹ. Vừa thấy tôi, cô ấy vội đến đón và đưa vào ghế ngồi. Sau một hồi giới thiệu về tên, tuổi, cô ấy chợt lặng người giây lát, mà có lẽ đến vài phút trước khi bị tôi gặng hỏi đến thứ mà chồng tôi gửi.

Cô ấy nói với giọng lí nhí, mở lời với câu xin lỗi tôi. Trong đầu tôi hình dung có chuyện không hay, nhưng cũng không muốn nghĩ đến cái điều mà đang nảy sinh trong đầu mình, cái điều... không thể. Nước mắt tôi lã chã khi cô ấy nói đang mang trong mình giọt máu của chồng tôi, với giọng đầy thành khẩn, không có sự lừa dối. Và cô ấy cũng không yêu cầu trách nhiệm đón nhận từ phía bố mẹ tôi. Chỉ là một tin báo mà cũng đủ khiến tôi lịm thêm lần nữa. Nhưng không hiểu sao đến lúc ấy tôi lại mạnh mẽ thế, gạt nước mắt, nhưng tôi cũng không phủ nhận hay khẳng định điều gì.

Tôi gắng gượng ra xe về, trong đầu đầy oán hận người chồng đã mất, với bồ của anh ấy, tôi cũng dành nguyên cảm xúc đó. Tôi chẳng biết chia sẻ với ai, tôi cũng không biết nên khuyên cô gái ấy thế nào. Dẫu gì chúng tôi cũng đều là góa phụ, có khác chăng chỉ là chính thống hay hờ mà thôi. Cô gái ấy còn trẻ, chưa chồng, cái thai cũng 5 tháng, tức là khi hay tin chồng tôi mất, cô ấy vẫn cố giữ lại đứa bé. Chắc hẳn thứ tình yêu ấy cũng đậm sâu, đủ để cô gái trẻ chấp nhận làm mẹ đơn thân, không danh phận. Tôi nên đón nhận hay phủ nhận sự tồn tại của đứa trẻ cùng cha khác mẹ ấy của con tôi? Chồng tôi thực sự đã để lại cho tôi cái câu trả lời khó xử này, và giờ tôi mắc kẹt giữa lương tâm và trách nhiệm, và thêm một lần đau... nỗi đau suốt đời không nguôi.

Chồng có con riêng với tình cũ vì “bị bỏ bùa mê, thuốc lú“

Vân Minh