15 năm nuôi con hàng xóm

Xem tin gốc 

Lao Động - 29 tháng trước 107 lượt xem 2 tin đăng lại

15 nam nuoi con hang xom

Gánh nặng nỗi vất vả cực nhọc của gia đình mình chưa đủ, người phụ nữ này còn đảm đang cưu mang chăm sóc 2 đứa con bị nhiễm chất độc da cam của người hàng xóm khi bố mẹ các cháu đã qua đời.

Chị Lan mặc áo cho Lương.

(LĐ) -

Bất chấp mọi phiền hà thiếu thốn, chị chấp nhận tất cả vì trong mình có một trái tim tột đỉnh yêu thương. Chị chính là Nguyễn Thị Lan - trú tại xóm Phượng Sơn, xã Trường Lộc, huyện Can Lộc, tỉnh Hà Tĩnh.

Trọn chữ hiếu đạo làm dâu

Vừa vác cuốc lên vai chuẩn bị đi ra đồng thấy khách đến nhà, chị Lan dừng lại để tiếp tôi. Với đôi mắt nhân hậu, dáng người mảnh mai, búi tóc gọn gàng, nước da trắng trẻo, thoạt nhìn không ai nghĩ chị là nông dân chân bùn tay lấm mà cứ ngỡ chị là cô giáo đứng trên bục giảng.

Điều ngạc nhiên hơn, người phụ nữ này vừa lo toan mọi công việc trong gia đình, lại đảm đang sản xuất tới 1 mẫu ruộng, mỗi vụ thu hoạch hơn 2 tấn lúa. Kể từ khi bước chân về làm dâu nhà cụ Nguyễn Xuân Ba, ngoài chuyện cơm ngon canh ngọt hằng ngày, chị vẫn chăm lo chu đáo cho cụ một ấm nước chè om sẵn trước khi đi làm.

Hé lộ chuyện nhà chuyện cửa, chú Hiếu em ruột chồng chị Lan tâm sự: “Chú ơi, không ai khổ như chị dâu em mô bởi họa vô đơn chí giáng xuống đây nên chị Lan chỉ biết nhẫn nhục chịu đựng”.

Anh Nguyễn Xuân Trung - chồng chị Lan, thời trẻ khỏe mạnh và ham thích hoạt động xã hội. Anh Trung được địa phương tín nhiệm đưa vào làm cán bộ văn hóa xã Trường Lộc. Hai vợ chồng sống hạnh phúc và sinh hạ được 2 đứa con. Đang vun đắp tổ ấm với nhiều dự định còn dang dở thì anh Trung bị mắc bệnh tiểu đường. Kể từ ngày ấy, sức khỏe của anh Trung suy sụp hẳn. Dầu chị Lan tìm cách chạy chữa cho chồng hết bệnh viện này đến ông lang nọ, nhưng căn bệnh quái ác không thuyên giảm mà biến chứng sang tim, gan, mật..., rồi anh Trung mất.

Chị lầm lũi thay anh nuôi con, nuôi bố già. Thế nhưng hiểm họa tiếp tục rình rập và đè nặng lên đôi vai chị. Anh Trung mất chưa được ba năm thì chú Hiếu đang đi làm thợ xây ở trong Nam về lại tiếp tục đổ bệnh. Vẫn là căn bệnh tác oai tác quái giống người anh ruột mình.

Nhìn gương mặt Hiếu phờ phạc của triệu chứng mất ngủ, nước da xanh nhợt, người gầy đét, giọng nói yếu ớt tôi thấy mủi lòng. Đau xót hơn vợ, anh bị tai nạn vừa mất để lại hai đứa con đang tuổi ăn tuổi học. Không lao động được, Hiếu chỉ còn biết khóc vừa trách số phận hẩm hiu của mình, vừa thương chị dâu đã phải cực nhọc nuôi 3 bố con mình.

Bây giờ cả gia đình nhà chị có đến 8 miệng ăn, 4 đứa nhỏ cắp sách đến trường dẫu có được chính sách ưu đãi miễn giảm bao nhiêu đi nữa thì gia đình chị Lan cũng khó khăn gấp bội lần so với những người khác...

Gánh bất hạnh nuôi con hàng xóm

Tôi từ trong nhà chị Lan bước ra vườn, bỗng trông thấy một người đàn ông ngoài ba mươi tuổi đang nằm nghỉ trưa trên chiếc võng dưới tán cây cọ xòe. Chị Lan gọi: “Lương ơi vào đây để chuẩn bị tắm, nước đun nóng rồi”.

Vừa nói, chị Lan vừa lấy quần áo, dầu gội để vệ sinh thân thể cho Lương. Lương nhếch mép nhìn tôi cười một nụ cười vô hồn trong đôi mắt ngây dại. Chị Lan bảo: “Tội nó quá chú ơi, ngần ấy tuổi rồi mà nhiều lúc tôi phải dỗ như con trẻ. Nó là con đầu bác Nguyễn Xuân Tam, sĩ quan quân đội về hưu ở sát cạnh bờ rào nhà tôi. Cả hai vợ chồng nhà bác Tam đã mất gần hai chục năm, ông bị ung thư và bà bị tai biến mạch máu não...”.

Chị Lan tâm sự tiếp :”Ông ấy sinh bốn người con thì bị nhiễm chất độc cả bốn, duy chỉ có cháu gái Nguyễn Thị Huệ khôn hơn anh chị chúng và thân thể không dị tật nên được đơn vị cũ đưa đi nuôi dưỡng. Còn cháu Hương chị của Huệ sinh ra đã khoèo tay khoèo chân, gia đình ông Tam nuôi được 10 tuổi, Hương lâm bệnh ung thư máu và mất..”.

Lương nằm ngủ trên võng.

Hàng xóm thương nhau lúc tắt lửa tối đèn, ngày anh Trung chồng chị còn sống, cả hai gia đình vẫn thường xuyên lui tới thăm nhau... Lúc gia đình ông Tam cạn gạo, có gia đình chị Lan đỡ đần. Sau ngày bà Hiền theo ông Tam về “bên kia thế giới”, cảnh nhà ông Tam lại càng bi đát hơn, hai đứa trẻ tật nguyền mất hẳn chốn nương thân.

Khi chưa có một trung tâm tổ chức từ thiện nào đứng ra cưu mang, nuôi dưỡng, biết tìm ai đưa phao cứu sinh cho chúng bây giờ? Người nhà máu mủ ruột rà phía gia đình ông Tam tuy thương cháu nhưng không thể cáng đáng chuyện đưa các cháu về nuôi, bởi một nhẽ họ cũng gánh nặng lớp thê nhi trong tổ ấm mình.

Sau đám tang bà Hiền vài tuần lễ, một hôm, chị Lan nói với chồng: “Không hiểu sao em thấy thương hai đứa nhỏ nhà ông Tam quá, nửa đêm nghe nó kêu nó khóc là em không ngủ được. Thôi ta chịu khổ đi anh ạ, dẫu tiền trợ cấp về chính sách của chúng chẳng đáng là bao, nhưng ta nhận nuôi chúng để lại phúc đức cho đời”.

Anh Trung đồng ý viết đơn lên chính quyền địa phương xã Trường Lộc xin nhận nuôi dưỡng hai đứa con của gia đình ông Nguyễn Xuân Tam. Lúc đó Nguyễn Xuân Lương mới 14 tuổi và đứa út Nguyễn Xuân Tuyến mới 6 tuổi. Nuôi nấng những đứa trẻ bình thường lành lặn đã khiến bao bà mẹ vất vả, vậy mà chị đã nhận nuôi nạn nhân chất độc da cam.

Dường như trời đã trao phép lạ thần kỳ cho người phụ nữ này một đức tính nhẫn nhục hơn cả những nhân vật trong cổ tích. Hơn 15 năm nuôi con người hàng xóm là cả một “đoạn trường” gian nan.

“Chú biết không, cháu Lương bị bệnh thần kinh bẩm sinh, ăn không nhớ bữa, đi ra khỏi ngõ là không biết lối để quay về nhà”. Cứ mỗi lúc thời tiết thay đổi, Lương lại lên chứng động kinh. Những lúc Lương la hét rồi lên cơn co giật, cả nhà phải giữ cháu lại ở giường, không thì Lương vù chạy, đầu sẽ va vào bất cứ chướng ngại vật nào.

Lương hiền lành không đập không phá nhưng lại hay thích kiểu “chim sổ lồng bay”. Có hôm trước khi đi làm đồng, chị Lan đã chuẩn bị một bát cháo trứng ngon cho Lương ăn, rồi trải chăn gối để Lương nằm ngủ, cửa đóng cài cẩn thận nhưng khi chị về thì cửa đã mở toang, Lương biến đi lúc nào không hay. Lo quá, chị nhờ mấy người trong xóm tá hỏa đi tìm Lương. Suốt một ngày ròng rã, họ phát hiện được Lương đang ngâm mình dưới một con khe nước bẩn ở cuối xã Trường Lộc, áo quần ướt sũng, đầu tóc bùn bê bết, đôi chân bầm tím, mấy con đỉa còn bám chặt hút máu...

Nhưng nuôi Lương mới khổ một, nuôi Tuyến (người em trai của Lương) còn khổ gấp mười lần. Chất độc da cam ngấm sâu vào cơ thể Tuyến từ lúc mới định hình thai nhi, vừa lọt lòng mẹ, Tuyến đã bị dị tật bẩm sinh. Đầu em to phình ra, chân tay hình gấp khúc, miệng luôn há hốc với hàm răng vàng ố lởm chởm... Không có khả năng vận động, Tuyến chỉ ăn một chỗ rồi nằm một chỗ...

Từ ngày có thêm Tuyến về trong nhà, chị Lan dường như ngủ ít hơn, bởi Tuyến thường có tật thức giấc và tự cười, tự nói lảm nhảm vào lúc nửa đêm. Những lúc đó, Tuyến bắt chị Lan phải bật đèn điện sáng để nhìn... Hồi Tuyến mới lên 10 tuổi, bỗng dưng cả người em nổi lên chi chít những mụn đỏ rồi ngưng thành mủ, đến lúc vỡ ra như tổ ong.

Được một người quen mách bảo, chị đã kiên trì hái lá cây rừng về tắm cho cháu suốt ba tháng ròng rã, quả nhiên căn bệnh về da của Tuyến biến mất.. Tuy vậy, nỗi lo về Tuyến vẫn là nỗi lo thường nhật đối với chị từ việc dùng thìa để bón cơm bón cháo, việc thuốc thang khi Tuyến lên cơn hen suyễn, đến việc vệ sinh giặt giũ giường chiếu.

Tập cho em được không nằm bất động một chiều, chị Lan mỗi ngày phải xoay trái xoay phải cho Tuyến ba bốn lượt... Chị đã bao đêm thức trắng, chị đã bao ngày lặng lẽ chăm sóc 2 đứa con của người lính sĩ quan quá cố nhưng chưa ai ghi danh. Chị Lan chưa bao giờ nghĩ tới mình, chị muốn sống đẹp và điều thiêng liêng nhất “Sống là cho, đâu chỉ nhận riêng mình”.

Tôi tận mắt chứng kiến một bữa ăn đạm bạc của người phụ nữ nông dân này chỉ có rau lang luộc với cá kho khô. Bếp đun nấu vẫn chiếc kiềng ba chân cổ truyền và những bó củi mục chị gom nhặt từ đồi núi bãi sông. Một chiếc xe đạp cũ mèm tất tả ngược xuôi... Chị Lan tâm sự thật lòng rằng đang còn sức, khổ mấy cũng chịu được, chỉ lo một nỗi nhà đang quá nghèo... Chỉ day dứt nhất là chú Hiếu em chồng đang bạo bệnh, không hiểu rồi qua nổi không?

Xoay xở mãi vẫn chưa đủ tiền mua thuốc cho chú, lại còn chuyện chăm sóc con người hàng xóm nữa. Chị cũng muốn con cái mình đủ điều kiện học tập như bạn bè của chúng. Ước mơ giản dị thế thôi, nhưng chị cần lắm những tấm lòng cảm thông và chia sẻ để thắp sáng hơn nữa ngọn lửa tình thương.

Phan Thế Cải

Tin đọc nhiều

Chưa có bình luận nào

Hãy đăng ký hoặc đăng nhập để tham gia bình luận.

Về đầu trang