10 năm sau khi ra mắt cuốn sách gây tranh cãi nhất văn đàn đương đại, Đỗ Hoàng Diệu mới trở lại bằng một tiểu thuyết đầy ám ảnh mang tên "Lam Vỹ".

Năm 2005, Đỗ Hoàng Diệu ra mắt làng văn với tác phẩm đầu tay Bóng đè. Ngay lập tức, tập truyện ngắn gây xôn xao, trở thành vấn đề bàn cãi. Nhiều người đánh giá cao Bóng đè, nhưng cũng không ít độc giả không ưa bởi nội dung đậm đặc tính dục, quy kết câu chuyện mang tính “loạn luân”.

Bất chấp tranh luận, Bóng đè đi vào các đề tài nghiên cứu, tạo ra một cú rúng động làng văn thời bấy giờ. Cuốn sách này cũng khiến vấn đề tình dục trong văn chương Việt được nhìn nhận cởi mở hơn trước.

Sau khi xuất bản tập truyện ngắn, nữ nhà văn định cư tại Mỹ và im ắng trên văn đàn. Nhiều người nghĩ cô đã “theo chồng bỏ cuộc chơi”. Nhưng thực tế, Đỗ Hoàng Diệu vẫn âm thầm sáng tác. Giữa tháng 10 vừa qua, cô bất ngờ cho ra mắt tiểu thuyết mới toanh Lam Vỹ.

10 nam sau 'Bong de', Do Hoang Dieu tro lai voi tac pham moi - Anh 1

Tác giả Đỗ Hoàng Diệu.

Tác phẩm được đánh giá là viết về bóng tối đầy mê hoặc. Cô gái phù thủy pha tiên nữ yếu đuối, bản năng nuôi trong hố thẳm hun hút tâm hồn loài chim Lam Vỹ với thân xanh mào hồng cánh tím. Cô nuôi chúng để nghe chúng hát bài ca chết chóc. Những người đàn ông vốn là hiện thân quyền lực của tầng tầng lớp lớp quá khứ, nhưng trong tác phẩm, họ cũng bị quá khứ nghiền nát.

Không gian của truyện, từ những căn phòng khép kín, hành lang thăm thẳm, những bài tha ma, dòng sông đêm, những hốc mắt tối tăm… đều hướng tới bóng tối. Ở Lam Vỹ, bóng tối bao phủ, trở thành màu sắc chủ đạo.

10 nam sau 'Bong de', Do Hoang Dieu tro lai voi tac pham moi - Anh 2

Tiểu thuyết Lam Vỹ của nhà văn Đỗ Hoàng Diệu.

Nhân dịp ra mắt tiểu thuyết, nhà văn Đỗ Hoàng Diệu sẽ có buổi giao lưu, trò chuyện cùng độc giả vào sáng 15/10 tại 23M Hai Bà Trưng, Hà Nội. Tham gia chương trình, nhà phê bình Phạm Xuân Nguyên và đạo diễn Trần Lực sẽ chia sẻ với bạn đọc những cảm nhận, đánh giá của họ về Lam Vỹ.

Trích đoạn tiểu thuyết Lam Vỹ - Đỗ Hoàng Diệu:

"Ngồi ngắm bầy Lam Vỹ bay dọc theo bức tường phòng khách màu xám, vuốt ve mái tóc bện bằng trăm ngàn dây thừng rắn của Thơ, tôi tự hỏi em là phù thủy hay tiên nữ. Đoán được ý nghĩ tôi, Thơ miết những ngón nhỏ dài của bàn tay kỳ diệu sau gáy tôi. Em là cả hai, phù thủy pha tiên nữ. Thơ dang hai chân nhỏ quặp chặt bụng tôi, dùng môi khắc lời đường mật lên làn da đang phát hỏa của tôi. Rồi đột ngột, em biến nhanh vào phòng bếp, bê lên tô phở ngào ngạt hương ái tình em vừa mới chan. Trong khi tôi ăn, có thể em ngồi ngắm, có thể em đột ngột cởi bỏ chiếc váy mỏng và thong thả vào phòng làm việc, thong thả vẽ nốt bức tranh chim Lam Vỹ thứ mười một dang dở. Thường tôi sẽ bình tĩnh húp đến giọt cuối cùng bát phở em nấu rồi mới đứng lên gõ cửa phòng làm việc của em, bởi phở em nấu cũng thần kỳ như cơ thể em khi yêu tôi".

Tần Tần